Trả lời Chủ đề
Kết quả 1 đến 10 của 10
  1. #1
    Senior Member
    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    296
    Thanks
    21/14

    Anh chị em bói giùm số phận của người này

    Hôm nay ngày thứ bảy, Tết Nhâm Ngọ 2002 mới bước sang ngày thứ năm, khí hậu vùng Tây Bắc Hoa Kỳ thật đẹp, không khí không lạnh lắm như những năm trước. Buổi sáng những ngày cuối tuần, trong khi cả nhà còn say sưa trong chăn ấm, tôi vẫn dậy sớm như những ngày thường. Bên tách trà nóng, tôi ngồi trầm ngâm nhớ lại những kỷ niệm của những ngày đầu năm trong quá khứ. Những hình ảnh buồn bao giờ cũng xuất hiện trước trong tôi.
    Sáng mồng ba Tết năm Giáp Dần(1974), vợ chồng tôi mất đứa con trai đầu lòng. Cháu chưa kịp cất tiếng khóc chào đời thì Ðịnh Mệnh khắt khe đã bắt cháu giã từ cõi thế, cháu chỉ được góp mặt cùng cuộc sống với 9 tháng 10 ngày trong bụng mẹ... Tối mồng 2 Tết năm đó, vợ chồng tôi tổ chức bữa tiệc tân niên cho khoảng 30 người làm cùng sở. Vợ tôi mặc dù đang mang bụng rất lớn nhưng vẫn còn nhanh nhẹn ra vào tiếp chuyện với đồng nghiệp của chồng.
    Khoảng 8 giờ tối thì nhà tôi kêu chuyển bụng, tôi nói qua cho bạn biết rồi lái chiếc xe jeep đưa vợ đi sanh. Nhà bảo sanh tư nằm ở đường Cao Thắng, tương đối tiện nghi, nhất là lại được một vị nữ bác sĩ rất nổi tiếng về ngành sanh sản lúc bấy giờ trực tiếp trông coi.
    Lòng tôi hân hoan chứa chan hạnh phúc bên vợ bên con đầu lòng sắp ra đời. Trên đường tới nhà bảo sanh, nhà tôi bảo:
    - Có lẽ em chưa sanh đâu anh ạ! Vào nằm trong đó sốt ruột lắm, hay là anh chở em đi một vòng quanh đây thôi, đừng đi xa, khi thấy đau bụng nhiều thì trở lại nơi sanh ngay.
    Tôi nghe thấy rất hợp lý nên làm theo lời vợ và vào khoảng 10-11 giờ đêm vợ chồng tôi mới vào nơi sanh. Vợ tôi được một cô y tá đưa vào phòng trong, còn tôi thì ngồi ngoài phòng đợi, nhà bảo sanh vắng ngắt, chẳng có bóng dáng Bác sĩ hay y tá để hỏi thăm tin tức, cô y tá hồi nãy thì không thấy trở ra. Lòng tôi nóng như lửa đốt nhưng không hề nghĩ tới thảm cảnh đau đớn đang chuẩn bị đổ xuống đầu vợ chồng tôi.
    Khoảng 1-2 giờ đêm rạng ngày mồng 3, một người đàn ông bận quần áo đánh tennis từ ngoài cửa bước và, ông ta tới bắt tay tôi và tự giới thiệu là bác sĩ trực phòng sanh hôm đó. Tôi lịch sự đáp lễ nhưng trong lòng tự hỏi là mấy tiếng đồng hồ vừa qua, không có bác sĩ nào săn sóc cho vợ tôi lúc sắp sanh hay sao. Tự hỏi như vậy nhưng chẳng có câu trả lời, tôi cứ đi tới đi lui, đếm hàng gạch bông trong phòng đợi và ngoài hành lang không biết tới mấy chục lần.
    Ðộ 3-4 giờ sáng thì cô y tá ra cho tôi biết đứa con trai của tôi đã bị nghẹt thở và chết khi ra khỏi lòng mẹ. Tôi đứng chết lặng một lúc, không nói được một lời nào ngoài câu hỏi về tình trạng sức khoẻ của vợ tôi.
    Tôi suy tư một mình và thắc mắc về cái chết vô lý của đứa con. Vợ tôi khoẻ mạnh cho tới lúc lên bàn sanh. Suốt từ 11 giờ đêm cho tới 4 giờ sáng, tôi không rõ nhà bảo sanh đã săn sóc người mẹ và hài nhi sắp lọt lòng ra sao, nhất là lúc ông bác sĩ còn ở ngoài sân tennis hơn 2 tiếng đồng hồ. Tôi muốn nhà bảo sanh phải giải thích về cái tang đau đớn của vợ chồng tôi vào đầu năm 1974.
    Tôi trình bày ý định này với cha tôi, người không nói gì chỉ buông một tiếng thở dài. Một hay hai ngày hôm sau, cha tôi nhẹ nhàng bảo:
    - Con còn giữ ý định đối với nhà bảo sanh không?
    Tôi chưa kịp trả lời chỉ nhìn khuôn mặt nghiêm nghị của cha tôi thì người đã chậm rãi ôn tồn rót vào tai tôi từng chữ, từng lời mà nghe tới đâu tôi sững sờ tới đó.
    - Thằng bé sinh vào năm dần, tháng dần, ngày dần và giờ dần, con có thấy những điểm lạ này không. Theo lý số thì thằng bé đặc biệt lắm, điểm tốt nhiều hơn điểm xấu. Sau này có thể nhờ vả nhiều ở nó.
    Như để cho tôi thấm được những lời người vừa nói, cha tôi mồi điếu thuốc lào, thở khói thật dài và nói tiếp:
    - Phước phần của vợ chồng con không đủ dầy nên không thể giữ thằng bé cho đến khi nó khôn lớn trưởng thành. Không ai cãi được mệnh trời. Thôi con bỏ cái khúc mắc với nhà bảo sanh đi.
    Nói xong câu này, cha tôi đứng dậy bước vào nhà trong như muốn làm việc gì, mặc dù tôi biết cha tôi chẳng có việc gì làm lúc đó. Tôi ngồi suy nghĩ lời cha nói. Tôi không tin nhiều nơi năm, tháng, ngày, giờ sanh, vì vào thời điểm đó tất nhiên có nhiều trẻ ra đời, nhưng tôi thấm thía nhiều về lời cha nhắc nhở là vợ chồng tôi chưa đủ phước đức để đón nhận đứa con quý báu ấy. Hôm sau tôi bỏ ý định tìm gặp ban Giám đốc nhà bảo sanh.
    Ðã 29 năm qua, từ ngày tôi đau đớn xa lìa đứa con trai đầu lòng, cứ mỗi mồng 3 Tết tôi lại dành giây phút tưởng nhớ tới con. Con ơi, đứa con trai mà cha chưa kịp gọi tên, mặc dù cha đã chọn, đã vĩnh viễn ra đi, bây giờ con đang lang bạt phương nào, cầu xin ơn trên cho con tôi được nương náu những nơi hạnh phúc xứng đáng. Con ạ, những ngày còn lại của cha, cha sẽ cố tạo đủ phước để kỳ vọng có ngày gia đình ta được đoàn viên dù ở cõi thế giới này hay một thế giới nào khác, con có mong như thế không, hỡi con yêu quý.
    Tôi nhớ thương con và tôi lại hồi tưởng tới cha tôi, người cũng đã ra đi 6 năm rồi. Lời cha tôi dạy, hãy tạo đủ duyên lành thì mới có thể gặt được phước báu, sẽ không bao giờ tôi dám lãng quên. Nếu 29 năm trước, tôi không nghe lời cha mà đòi hỏi sự giải đáp của nhà bảo sanh thì không biết bao nhiêu phiền toái đã tới với tôi.
    Cha ơi! con xin học theo lối hành xử của cha./.
    Đừng lãng đãng như mấy, để quên mất đường về.
    Đừng như cánh chim xưa, phiêu lãng quên cội nguồn.

  2. The Following 3 Users Say Thank You to VietDaSau For This Useful Post:

    Flour Vo (05-27-2011), Nhóc Nerice (06-15-2011), tkt (05-25-2011)

  3. #2
    Administrator
    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    19
    Thanks
    21/11
    Mình thắc mắc 1 điều là vì sao chúng ta đưa 1 câu chuyện của 1 người nào đó lạ lẫm và xa xôi vào đây để bói số phận của họ. Những câu chuyện thực của bạn của mình có lẽ sẽ gần gũi và thực tế hơn.

    Còn quay về cái anh bạn kia, tớ thấy đây là 1 điển hình của việc tin vào số phận an bài, cụ thể là nhân - quả. Thế giới toàn anh này chắc bình yên vì chẳng có thay đổi gì, có đấu tranh hay phát triển gì.

  4. The Following 2 Users Say Thank You to mcdualeo For This Useful Post:

    ken (05-26-2011), VietDaSau (05-26-2011)

  5. #3
    Senior Member
    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    296
    Thanks
    21/14
    Đối với bạn thì lạ lẫm và xa xôi chứ với mình thì gần gũi thân thuộc lắm. Thực tế thì tớ chịu ảnh hưởng rất lớn từ người này, đây là người dạy mình rất nhiều, mình gọi bằng thầy nhưng nói thực ra là tự bản thân cảm thấy...chưa xứng.
    Không cần nhiều đâu, Việt Nam chỉ cần 100 người như thế này thôi thì cục diện quốc gia đã thay đổi nhiều lắm...
    Đừng lãng đãng như mấy, để quên mất đường về.
    Đừng như cánh chim xưa, phiêu lãng quên cội nguồn.

  6. #4
    Junior Member
    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    13
    Thanks
    10/8
    Nghe cái giọng điệu này thì người này... nghèo chắc
    Bạn sẽ trở thành ai mà bạn nghĩ và làm.

  7. #5
    Senior Member
    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    296
    Thanks
    21/14
    @Ken: nếu xét nghèo giàu bằng định nghĩa "thu nhập thụ động" thì người này đã giàu hơn 30 năm nay rùi. Nghĩa là đã 30 năm nay không cần phải quan tâm đến chuyện kiếm tiền, không sợ mất sức lao động...
    Đừng lãng đãng như mấy, để quên mất đường về.
    Đừng như cánh chim xưa, phiêu lãng quên cội nguồn.

  8. Các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến VietDaSau cho bài viết này:

    ken (05-27-2011)

  9. #6
    Member
    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    31
    Thanks
    62/24
    Mình thì nghĩ người này là một con người giầu tình cảm, dễ bị cảm xúc lấn áp lý trí, là một người có thể chơi nhưng không thể hợp tác. Mạnh mẽ trong yếu đuối.

  10. #7
    Junior Member
    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    22
    Thanks
    21/12
    Đọc mô tả và các comment của VietDaSau mình thì chỉ nghĩ người mà bạn nêu chỉ cảm thấy hạnh phúc khi được sống trong niềm đam mê của người đó - có thể là công việc hoặc một điều gì đó liên quan đến lao động trí óc. Còn trong cuộc sống thực tế, mình nghĩ người đó an phận với những gì đang có, không hạnh phúc hoàn toàn, một số cảm xúc thật không được nhìn nhận hết tuy nhiên lựa chọn của người đó sẽ là chỉ âm thầm tìm niềm vui trong đam mê của mình mà không có động thái thay đổi cuộc sống đang có.

    Hình như VietDaSau rất nể phục người này, nhưng mình hy vọng cậu có cuộc sống tích cực hơn cả trong đời sống thực chứ không chỉ ở đam mê.

  11. Các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến binly cho bài viết này:

    VietDaSau (05-28-2011)

  12. #8
    Junior Member
    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    13
    Thanks
    10/8
    @Việt: Vậy cậu nên đi theo con đường này. Tớ thấy cậu rất yêu nghề, yêu bò sát, nếu bị chi phối quá nhiều về tiền bạc thì rất uổng. Kêu thầy này chỉ cách kiếm thu nhập thụ động đi chứ. Hj hj
    Bạn sẽ trở thành ai mà bạn nghĩ và làm.

  13. Các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến ken cho bài viết này:

    VietDaSau (05-28-2011)

  14. #9
    Moderator
    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    10
    Thanks
    26/8
    Quay về vấn đề chính của Toppic này " Bói số phận của nhân vật được đề cập trong câu chuyện" Một vài lời phán của mình như thế này !
    Mình chỉ xét về cuộc đời người này từ lúc xảy ra biến cố lớn là lúc mất đi đứa con đầu lòng. Đây có lẻ là bước ngoạt quan trọng trong cuộc đời anh ta, một quan niệm sống mới đã bắt đầu ươm mầm và ăn sâu vào lối sống của anh ta " tạo đủ duyên lành để gặp phước báu" với niềm tin và quan niệm sống này nếu nó đủ lớn và thực sự sâu sắc với anh ta chắc chắn đây sẽ là một người tốt, nhân hậu, anh ta sẽ sống và hành động cố gắng đúng mực trong cả công việc và cuộc sống gia đình, ít làm tổn thương, và "chơi xấu" một ai. Về công việc và cuộc sống gia đình chắc chắn sẽ khá yên ổn và thuận lợi, và khá thành công. Tuy nhiên thực sự suất sắc và thành công đáng nể thì người này chưa đủ hội tụ các yếu tố cần thiết để đạt được, bởi về suy nghĩ anh ta chưa thực sự sâu sắc và quyết đoán, anh ta không làm những điều xấu với ai nhưng anh ấy lại ít vì người khác, tinh thần cộng đồng của anh ấy không cao, cả nể và ít có tinh thần phản kháng, những điều này rất khó để con người có thể làm một điều gì đó lớn lao và bứt phá. Bởi rỏ ràng nếu cái duyên của anh và đứa con đầu lòng lá quá ngắn ngủi thì đem vấn đề mổ xẻ khách quan, cách làm việc của một bệnh viện như vậy là thiếu chuyên nghiệp, và thiếu trách nhiệm, điều này xảy ra đối với một bệnh viện thì hậu quả phải lảnh chịu lại là những sinh mạng con người. Anh ta thấy rỏ ràng điều này nhưng lại không có một động thái gì để bệnh viện có cơ hội nhìn và nhận cái trách nhiệm của mình như thế sai lại cứ sai, và người đến sau lại dể dàng rớt xuống cái hố đen không có biển báo và có khi phải gánh chịu bằng cả mạng sống ! Anh này rỏ ràng chưa thực sự sâu sắc cái ý nghĩa của từ " tạo phước đức".
    Nên, rút lại vấn đề, người này chỉ thành công nhỏ chứ khó thành công lớn, thiếu sâu sắc và tính thuyết phục người khác chưa cao, cuộc sống ít có những biến
    cố, sóng gió lớn ...
    Đây chỉ là một vài ý kiến của mình !

  15. The Following 5 Users Say Thank You to tkt For This Useful Post:

    Jeanny Tran (05-27-2011), mcdualeo (05-27-2011), pebinhaycuoi (05-28-2011), Siêu nhân (05-28-2011), VietDaSau (05-28-2011)

  16. #10
    Senior Member
    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    296
    Thanks
    21/14
    chỉ cảm thấy hạnh phúc khi được sống trong niềm đam mê của người đó
    Nếu nói về đam mê, thì có lẽ đây là điển hình của trí thức một thời... học giỏi ==> được học bổng ==> ra làm công chức cấp cao.
    Nhưng con đường định hướng của người này rất tình cờ
    Trong một lần ra biển thầy gặp một ngư ông. Ông kể cho thầy nghe về cuộc đời của ông. Thầy chưa từng nghe và thấy cuộc đời của ai mà nhiều gian khổ và hiểm nguy như đời ông! Ông bảo, ai cũng vậy cả thôi nếu là ngư dân. Thầy tự nhủ, mình chắc phải đi ngành ngư nghiệp và tìm cách làm cho nó khá lên. Thế là. thầy xin một học bổng về ngành "Ngư pháp và Ngư cụ" do FAO tài trợ, học ở Đại học Đông Kinh Tokyo, Nhật Bản. Ra trường thầy về làm ở Nha Ngư nghiệp, Bộ Canh Nông (miền Nam Việt Nam) năm 1972.
    Trước thực trạng ngư dân đánh bắt thủy hải sản bằng mọi cách, từ quăng chài lưới, câu đến cả nổ mìn… không có ý thức bảo vệ môi trường, thầy muốn lập ra một bộ luật bảo tồn thủy sản Việt Nam. Xem xét yêu cầu của thầy, cấp trên bảo, để hình thành bộ luật này trong khả năng miền Nam lúc đó phải cần tới 12 tiến sĩ các ngành liên quan bên Mỹ sang giải đáp.
    Vì tâm huyết muốn bộ luật này ra đời, thầy đã sang Mỹ học. Năm 1974, thầy nhận được học bổng của USAID, vào học ngành Quản lý Ngư nghiệp của trường đào tạo thủy sản hàng đầu thời ấy (và cho đến cả hiện nay) là School of Fishery, Washington University. Nhưng năm 1975, sự kiện đất nước thống nhất đã khiến thầy phải kẹt lại ở Mỹ...
    ...an phận với những gì đang có, không hạnh phúc hoàn toàn, một số cảm xúc thật không được nhìn nhận hết tuy nhiên lựa chọn của người đó sẽ là chỉ âm thầm tìm niềm vui trong đam mê của mình mà không có động thái thay đổi cuộc sống đang có.
    Có thể bạn Binly dùng từ "an nhiên" sẽ đúng hơn là "an phận".
    Sau ngày 30/04, khi học bổng của thầy không còn thì thầy đã phải rất vất vả để vừa mưu sinh nơi xứ người vừa học (xin nhấn mạnh chữ học bởi lúc này cái mục đích ban đầu của thầy không còn thực hiện được nữa, và giai đoạn ấy để kiếm sống và học rất khó khăn). Sau một thời gian thầy được nhà trường tín nhiệm cho làm nhiệm vụ "Cố vấn khảo cứu và huấn luyện". (Research and training Consultant).
    Vẫn với mong mỏi được đóng góp cho nước nhà, vì trường Washington tuy là nơi đào tạo ra hầu hết các chuyên gia thủy sản nổi tiếng thế giới, tuy nhiên đây là trường chuyên về lý thuyết và thủy sản nước lạnh (bản thân thầy là chuyên gia hàng đầu thế giới về cá trout) khó áp dụng cho thực tiễn Việt Nam nên thầy đã sang cộng tác cùng đại học Hawaii trong 03 năm để lấy kiến thức và kinh nghiệm thực tiễn về sản xuất thủy sản vùng nhiệt đới (xin lưu ý là việc này tốn thời gian và đối với thầy nó không mang lại lợi ích gì cả, tất cả chỉ vì hy vọng một ngày nào đó sẽ được đóng góp cho quê hương).
    Đến hiện tại, thầy vẫn là người Việt Nam duy nhất của trường Thủy Sản, đại học Washington...
    Vì vậy, thầy đã liên lạc với các trí thức lưu vong như mình, viết các tài liệu kỹ thuật bằng tiếng Việt để truyền bá cho cộng đồng người Việt tại Mỹ, với hy vọng là những quyển sách ấy sẽ gián tiếp một phần đóng góp cho sự phồn vinh của quê cha đất tổi.
    Và thầy thường xuyên liên hệ các nghiên cứu sinh người Trung Quốc, Thái Lan, Đài Loan, Indonesia... nói chung là những nước láng giềng với Việt Nam để tìm hiểu tình hình thực tế và cách đóng góp cho nước nhà hiệu quả. Mỗi năm thầy dành ra 01 tháng để thăm các trại thủy sản khu vực Đông Nam Á vì không có điều kiện về thẳng Việt Nam.
    Sau sự sụp đổ của bức tường Berlin, nhà nước đã tạo điều kiện cho những người như thầy nhập cảnh, và thấy bắt đầu thay các chuyến đi các nước Đông Nam Á bằng Việt Nam kể từ năm 1991...
    NHư vậy có thể được xem là không có động thái thay đổi cuộc sống đang có không?
    Tôi dám đảm bảo 2/3 số người có máu mặt ở Việt Nam biết đến thầy, đây là người đã khai sinh ra nghề nuôi tôm và cá nước lạnh tại Việt Nam, mang lại cho VN mỗi năm hơn 1 tỷ USD.
    @Ken:
    Vậy cậu nên đi theo con đường này. Tớ thấy cậu rất yêu nghề, yêu bò sát, nếu bị chi phối quá nhiều về tiền bạc thì rất uổng. Kêu thầy này chỉ cách kiếm thu nhập thụ động đi chứ.
    Hiện tớ rất muốn đi con đường này, nhưng khả năng tiếng Anh còn yếu, vả lại nếu qua đại học Washington thì tớ không phát huy được chuyên ngành của mình mà còn phải kham một khối lượng kiến thức và thực tập đáng kể... Nói túm lại, sẽ chẳng ăn nhậu gì nhiều đến hoài bão của tớ. Mà vì vậy, tớ không thể kiếm được thu nhập thụ động như thầy.
    @tkt, anh/chị bói đúng điều này:
    chắc chắn đây sẽ là một người tốt, nhân hậu, anh ta sẽ sống và hành động cố gắng đúng mực trong cả công việc và cuộc sống gia đình, ít làm tổn thương, và "chơi xấu" một ai.
    Nhưng bói trật lất ở chỗ:
    ít vì người khác, tinh thần cộng đồng của anh ấy không cao, cả nể và ít có tinh thần phản kháng, những điều này rất khó để con người có thể làm một điều gì đó lớn lao và bứt phá
    Nếu thành công của thầy là nhỏ, thì mình chỉ mong muốn nhỏ bằng 1/10 thôi.
    Đừng lãng đãng như mấy, để quên mất đường về.
    Đừng như cánh chim xưa, phiêu lãng quên cội nguồn.

  17. The Following 2 Users Say Thank You to VietDaSau For This Useful Post:

    Nhóc Nerice (06-15-2011), tkt (05-28-2011)

Múi giờ GMT +7. Bây giờ là 05:17 AM.
Design by MarNET