Trả lời Chủ đề
Kết quả 1 đến 1 của 1
  1. #1
    Moderator
    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    40
    Thanks
    48/27

    Series: Sống hạnh phúc theo Phật... (phần 3)

    NHẬN DIỆN CHÍNH MÌNH ĐỂ TẠO CUỘC SỐNG HẠNH PHÚC (tiếp theo)

    Nếu cấp độ hạnh phúc để thấy rằng nó không khó chịu, không bất mãn… đó chỉ dừng lại ở phạm vi có thể kiềm chế được thì chưa phải là phương pháp rốt ráo để đoạn tận khổ đau. Đạo Phật không dừng lại nơi phạm vi kiềm chế nó mà phải chuyển hóa nó, phải nhận diện ra nó. Nghĩa là phải thấy được bản chất của sự khó chịu, của đau khổ là không thật, không có một sự trường cữu; nó chỉ là một tâm lý vận hành trong vô vàn tâm lý biến diệt sinh tồn. Chính vì không hiểu được tâm lý không thật biến diệt đó nên chúng ta đau khổ. Cái đau khổ là do chúng ta nắm bắt rồi chấp chặt vào nó chứ bản thân các vật đang nắm bắt là đâu khổ. Khổ đau là do hàng ngày chúng ta cứ mãi huân tập chủng tử đau khổ vào trong tâm nên cứ đau khổ hoài hoài mà không thể nào thoát ly ra được. Một khi đã khó chịu thì sẽ kéo theo trạng thái bất mãn chán chường, những người có tâm trạng này thường nhìn cuộc đời theo chiều hướng bi quan hơn là lạc quan và không có cái gì là đẹp cả. Nếu con người cứ xây dựng cái nhìn của mình theo chiều hướng đó thì không thể mong rằng mình sẽ có được hạnh phúc chân thật. Hạnh phúc sẽ hiện hữu chính là khi những tâm lý bất an đó biến mất. Nghĩa là hạnh phúc phải được mình nhận diện ra bản thân chính là cái đang hiện hữu trong sự vận hành của tâm lý. Khi chúng ta nhận diện ra điều đó, thấy nó là khó chịu, là bất mãn, tại sao chúng ta lại duy trì tâm lý đau khổ đó để làm gì? Nhận diện ra được như vậy nghĩa là chúng ta đang xây dựng cái nhìn trí tuệ. Sát na tâm trí tuệ này sẽ thay thế sát na tâm đau khổ. Ban đầu có thể chúng ta sẽ ngỡ ngàng khi áp dụng phương pháp này và thậm chí thấy nó không có hiệu quả, nhưng lâu dần nếu cứ tập nhận diện các trạng thái tâm không vừa ý đó xuất hiện thì chúng ta sẽ thấy nó hiệu quả. Tại sao như vậy? Chúng ta thử nghĩ mà xem, như một làn sóng nhấp nhô, làn sóng lên sẽ không dừng lại vĩnh cửu mà nó được thay thế bằng làn sóng thứ hai vào. Nếu làn sóng đầu không nhường bước cho làn sóng kế tiếp liệu rằng có thể sẽ tạo thành làn sóng hay không? Hẳn là không. Sát na tâm của chúng ta cũng vậy. Khổ đau sẽ không an trụ một chỗ mà nó sẽ thay đổi thường xuyên. Tâm khó chịu hôm nay chỉ dừng lại một tí rồi sẽ biến mất khi chúng ta thấy được nó hay được thay thế bằng một tâm khác. Vì tâm là vô thường, biến đổi trong từng sát na nên chúng ta có thể thay đổi tâm đau khổ thành một tâm lý tốt hơn. Chúng ta thay đổi dần dần nghĩa là nhận diện ra được trong khi đang suy nghĩ, thấy rõ đang có cái khổ đau đó hiện diện thì nó sẽ biến mất. Vì lúc mình nhận diện đó chính là lúc mình đang sống trong chánh niệm, sống trong quán niệm. Mà chánh niệm chính là mình đang sống trong tỉnh thức, đang duy trì một sát na tâm trí tuệ. Một khi tâm trí tuệ, tâm tỉnh thức hiện hữu thì sát na tâm lý không vừa ý đó sẽ biến mất, hay nói đúng hơn bóng tối của vô minh và khổ đau sẽ không thể nào duy trì trên nền tảng của trí tuệ được.

    Thực tế vậy, nếu hằng ngày chúng ta sống tỉnh thức, thấy rõ sự vận hành của tâm như vậy thì một ngày không xa mình sẽ liễu ngộ được cái tâm của mình biến đổi thế nào. Và trạng thái khổ đau và hạnh phúc của mình chẳng qua chỉ cách nhau một lằn ranh mà thôi. Vì khi khổ đau hiện hữu và được duy trì thì hạnh phúc không thể tồn tại, vì lúc đó nó nhường bước cho sát na tâm đau khổ hiện hữu. Cho nên, làm sao trong cuộc sống, chúng ta phải luôn sống với tâm niệm như vậy để tự mình thấy được hạnh phúc của chính mình. Đây là ước mong mà muôn người luôn ấp ủ. Như vậy hạnh phúc đâu phải quá xa phải không? Bởi vậy, không cần phải đi tìm hạnh phúc ở đâu xa mà nó có ngay nơi bản thân của chính mình, cũng như trong kinh Pháp hoa đưa ra ẩn dụ viên ngọc có trong chéo áo của mỗi người, chỉ tiếc rằng con người không biết tận dụng hay điều chế nó, rồi lãng quên nó mà thôi. Hạnh phúc chẳng qua là sự tìm lại được viên ngọc trong chéo áo của chính mình. Nếu mình thấy rõ thì hạnh phúc sẽ xuất hiện. Và một điều cần lưu ý ở đây chính là chúng ta phải thấy rõ khổ đau hay hạnh phúc đó tuy hai nhưng lại là một trên cùng một bản chất, chúng ta không có thể diệt khổ đau mà phải biết chuyển hóa khổ đau. Nếu chúng ta diệt khổ đau là vô tình mình diệt đi hạnh phúc, vì khổ đau và hạnh phúc tồn tại trên một bản chất của tâm. Khổ đau đâu có thể diệt mà nó chỉ là quá trình chuyển hóa mà thôi. Nếu chúng ta có tu tập, có hành trì, chúng ta sẽ thấy khổ đau và hạnh phúc chính là bạn thân với nhau và nó sẽ là tiền đề tạo cho ta sự tự tại an lạc tự tin hơn trong cuộc sống.

    Chính vì sự đau khổ này mà đức Phật đã chỉ dạy cho con người rất nhiều phương pháp, tùy hợp theo căn cơ, cá tính, bản chất của từng người sống trong từng hoàn cảnh, thời gian để thích ứng trong tu tập và chuyển hóa. Mặc dù giáo lý được gói gọn dưới nhiều phương diện, nhưng pháp môn thậm thâm nhất chính là mình chuyển hóa được tâm mình thành chất liệu an lạc, giải thoát. Nếu mình không chuyển hóa, vẫn để cho đau khổ hiện hữu, vẫn để tâm lý đó huân tập và duy trì trong kho tàng a-lại-da thì dù có học giáo lý cao siêu đến đâu, dù có trình bày thao thao bất tuyệt đến đâu, một điều chắc chắn rằng chúng ta đang tạo thêm khoảng cách ngăn ngại giữa đạo lộ sanh tử tiến dần đến Niết-bàn. Thế nên, đã là người học Phật, dù tại gia hay xuất gia, nếu áp dụng và thấy rõ muôn pháp chính là do tâm tạo, và thấy rõ sự biến chuyển các sát na tâm lý thì chúng ta phải tu tập để chuyển hóa, không nên cố chấp hay duy trì bất cứ một chủng tử nào, không để tồn tại một chủng tử nào bất thiện trong tâm. Không chỉ dừng lại ở cấp độ đó, mà chúng ta phải luôn huân tập tâm an vui, tâm tỉnh thức, tâm nhận diện, tâm chánh niệm… huân tập những tâm thiện pháp như vậy thì sẽ càng ngày càng đẩy lùi đi những tâm ô nhiễm. Cũng như một lon đậu ban đầu toàn là đậu đen, chúng ta lượm dần và thay vào đó là đậu trắng, lâu ngày chắc rằng đậu đen sẽ biến mất và nhường lại cho đậu trắng xuất hiện.

    Tu tập cũng giống như lượm đậu đen thay đậu trắng, để cho tâm lý bất nhiễm huân tập thì chúng ta sẽ gần đạo. Chúng ta sẽ thấy được giá trị như thế nào khi chúng ta đang đi trên con đường giải thoát này. Và lúc đó chúng ta sẽ không có ý niệm cho rằng, “đạo Phật đâu có hay gì đâu? Đâu có giá trị gì đâu?” như một số người đã từng có quan niệm sai lầm như vậy. Tự thân vận động, tự thân chứng nghiệm trên đạo lộ đó sẽ là tiền đề dẫn dắt con người càng tiến dần tới cảnh giới của sự giải thoát, không bị ràng buộc. Càng tự do, tự tại, tự làm chủ bản tâm, hiểu rõ sự vận hành của tâm, chuyển hóa những trạng thái tâm bất như ý thành như ý chính là mục đích mà người học Phật cần phải đạt đến .

    Thích Đạo Tín

  2. Các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến Siêu nhân cho bài viết này:

    admin (12-27-2011)

Múi giờ GMT +7. Bây giờ là 05:55 PM.
Design by MarNET