Trả lời Chủ đề
Kết quả 1 đến 1 của 1
  1. #1
    Moderator
    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    40
    Thanks
    48/27

    Series: Sống hạnh phúc theo Phật... (phần 2)

    NHẬN DIỆN CHÍNH MÌNH ĐỂ TẠO CUỘC SỐNG HẠNH PHÚC


    Đạo Phật là đạo từ bi và trí tuệ. Hai chất liệu từ bi và trí tuệ này làm nền tảng cho chúng sanh trên con đường tìm về bến giác. Thật vậy, con người từ khi sanh ra cho đến lúc mất đi không ai là không gặp những chướng duyên, những đau khổ. Không ai là không bị những dằn vặt cắn rứt khi mình phạm những sai lầm, ngay đó mình đã vô tình gieo trồng những hạt giống của sự phiền toái khổ đau cho thân tâm trong khi đang hiện hữu. Nhìn vào hiện tại đang sống, chúng ta sẽ thấy có người đau khổ nhiều, có người đau khổ ít, và có người bị bế tắc cùng quẩn đến nỗi phải tự tử vì không tìm ra được lối thoát. Cơ hồ trong tâm tư của những người đó thấy cuộc đời là một ngõ cụt. Có sống trong những đau khổ như vậy, chúng ta mới thấu hiểu được sự bế tắc cô độc của người đã không có lối thoát là thế nào? Mới thấu hiểu những người đó đau khổ như thế nào? Từ đó, chúng ta mới thông cảm, đồng cảm niềm đau và tìm ra một giải pháp đúng đắn.

    Để giải quyết sự đau khổ ấy, các nhà tâm lý học, các triết gia, các nền học thuật, các tôn giáo… đã đưa ra nhiều cách lý giải khác nhau, cũng như nhiều phương tiện khác nhau, tuy không đồng quan điểm nhưng tất cả cùng hướng đến mục đích là làm sao cho khổ đau không còn hiện hữu trong cuộc sống hiện tại và tương lai của con người. Thế nhưng, tất cả những phương pháp giải quyết đưa ra phần nhiều chỉ xây dựng trên nền tảng của giáo thuyết, ngôn từ, chỉ tạm thời làm lắng đọng hay gắng gượng giải quyết vấn đề trong chốc lát chứ không chỉ ra được cái tột cùng của sự bế tắc, hay chìa khóa lìa khỏi sự bế tắc là gì? Cho nên khi con người đối diện với những khổ đau như vậy, họ liền hoang mang, ngỡ ngàng, bất mãn và tuyệt vọng. Là khổ đau thì nguyên nhân hay kết quả của nó vẫn là khổ đau chứ không thể thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của cái mình đã gieo lấy.

    Còn đạo Phật thì sao? Đạo Phật không dừng lại nơi lý thuyết mà đạo Phật chủ trương cho người Phật tử nghe để tư duy, học hỏi; sau khi tư duy học hỏi thì nên áp dụng thực hành, có thực hành thì mới thẩm thấu được mức độ tâm tư chuyển hóa thế nào và khi thực hành sẽ đem lại kết quả an lạc hạnh phúc ra sao? Đạo Phật quan niệm rằng, muốn chấm dứt khổ đau thì trước tiên con người phải thấy được khổ hay nhận diện ra được bản chất của khổ đau là gì? Phải hiểu rõ khổ đau bắt nguồn từ đâu hay nói đúng hơn nguyên nhân gây ra khổ đau là gì? Và phương pháp chấm dứt những nguyên nhân ấy như thế nào, kết quả chấm dứt ra sao? Đạo Phật không xây dựng hạnh phúc trên nền tảng không chắc thật của sự mơ mộng viễn vông hay tin vào một đấng tạo hóa có thể sáng tạo nên hạnh phúc con người. Đạo Phật dạy con người hãy nhìn vào sự thật, hãy nhận diện ra con người chân thật của mình, hãy xóa bớt đi ranh giới của sự chấp ngã, hay giảm bớt đi lòng tham muốn ích kỷ tự thân… chỉ khi nào con người bớt lòng tham theo chiều hướng xấu ấy thì khi đó con người sẽ sống được một cuộc sống tự tại, không bị chi phối bởi ngoại duyên. Vậy con người đang sống ở thế gian thường tham những cái gì? Và nguyên nhân nào đưa đến đau khổ? Con người chúng ta sống ở thế gian nói đến tham thì tham rất nhiều. Tham tài, tham sắc, tham danh, tham ăn, tham ngủ. Năm hình thái tham này có lẽ bao trùm tất cả các cái tham khác. Chúng ta không tham cái này thì tham cái kia, đã tham mà không đáp ứng được tức nhiên sẽ tạo cho ta sự ray rứt khó chịu, sự không vừa ý, bất mãn, chán chường. Nếu tâm không thỏa mãn thì chúng ta đi tìm cầu, tìm cầu không được thì thất vọng, còn khi tìm cầu được thì tâm chúng ta dính vào chấp thủ, ngay khi chấp thủ thì tâm lo sợ, đau khổ hình thành. Chúng ta sợ nó tuột mất ra khỏi tầm tay của mình, một khi nó tuột ra khỏi tầm tay thì đau khổ biết chừng nào.

    Tất cả chúng ta đang sống ở đây, không ai không biết điều đó. Các bạn hãy chiêm nghiệm lại xem tâm tư chúng ta từ nhỏ đến hiện tại đang sống xem nó biến chuyển trong hai trạng thái buồn nhiều hay vui nhiều. Chúng ta ôm ấp hay sở hữu một thứ gì đó, một khi nó mất đi thì tâm trạng thế nào? Có đau khổ không? Có phiền toái không hay lúc đó chúng ta hạnh phúc? Chắc chắn rằng ngay cả sự ôm ấp đã khổ mà khi mất lại khổ nhiều hơn. Chắc rằng phiền toái nhiều hơn là lẽ tất nhiên. Hãy thử đặt ra một ví dụ thì chúng ta sẽ thấy rất rõ: Ví dụ ta có trong tay khoảng 100.000 ngàn đồng thì nếu mất chưa chắc đã đem lại cho chúng ta đau khổ. Nhưng trong tay chúng ta có vật gì đó giá trị trên 100.000.000 đồng, thì khi vật đó mất đi chúng ta sẽ thấy tâm trạng của chúng ta thế nào, chúng ta có hối tiếc và tâm có đau khổ không? Tại sao vậy? Tại vì trong quá trình chúng ta có trong tay số tiền lớn như vậy, sự chấp thủ của chúng ta sẽ gia tăng. Số lượng ít thì chúng ta không thấy gì, còn số lượng lớn thì chúng ta sẽ xuất hiện tâm tham, tâm sợ mất, tâm sợ người cướp đoạt. Khi tâm tham xuất hiện thì nó sẽ kéo theo một chuỗi như thấp thủ xuất hiện, và chúng ta sẽ cho rằng cái đó phải là cái của ta và cái không thể nằm ngoài bản thân của ta. Tức là cái sở hữu của ta. Khi nó trở thành cái ta rồi mà nó nằm ngoài vòng kiểm soát của ta, hay bị ai đó nhìn ngó hoặc bị mất đi thì chúng ta sẽ rất đau khổ. Có thể đau khổ cùng quẩn dẫn đến cái chết như uống thuốc, nhảy lầu, trầm sông tự tử… Chúng ta chấp thủ càng nhiều, tham càng nhiều thì đau khổ sẽ càng nhiều. Chúng ta tham tài, tài mất thì đau khổ. Tham danh, danh không đạt được thì đau khổ. Tham sắc, sắc biến hoại thì đau khổ. Tham ăn, ăn không đáp ứng nhu cầu bản thân thì đau khổ. Tham ngủ, ngủ không đủ, hay thiếu sức khỏe thì đau khổ. Tóm lại, chỉ năm cái đó thôi đã có thể bao hàm tất cả các khía cạnh khác để dẫn khởi đau khổ đoanh vây trong suốt cuộc đời của chúng ta rồi, huống chi giải thích thêm các khía cạnh khác thì sẽ như thế nào nữa. Vậy chẳng lẽ cuộc đời hoàn toàn là đau khổ hay sao? Cuộc đời không có hạnh phúc hay sao? Chẳng lẽ cuộc đời chỉ dừng lại ở mức độ đau khổ mà không tìm ra được một giải pháp để xây dựng hạnh phúc hay sao? Giải pháp tìm ra sẽ như thế nào để không bị luẩn quẩn trong cái vòng đau khổ?

    Ngay những câu hỏi đặt ra đó, cũng được lý giải nhiều cách khác nhau, riêng đạo Phật thì cho rằng, cái đau khổ ngay từ con người tạo nên thì cũng ngay từ con người mà nó chấm dứt. Cái đau khổ đã không thật thì có gì mà phải chấp thủ. Bản chất của đau khổ được xây dựng trên những cái không thật, đã không thật thì chắc chắn rằng mình sẽ tìm ra được nguyên nhân của nó và có phương pháp để nhìn nhận ra cái không thật đó. Khi mình liễu ngộ được cái không thật của đau khổ, hình thái duyên hợp của sự vật, mình sẽ không chấp thủ hay tham đắm vào nó. Mình không cho rằng nó là ta, là cái của ta, là sở hữu của ta nữa thì lúc ấy sát na tâm tham, chấp thủ biến mất, hạnh phúc liền sanh khởi. Hạnh phúc chẳng qua là bề mặt khác của đau khổ. Trong sự vận hành của tâm lý, khi đau khổ hiện hữu thì hạnh phúc biến mất, vì lúc đó, các sát na tâm lý của đau khổ đang tồn tại, nó tồn tại thì sát na tâm lý của hạnh phúc sẽ không hiện hữu, đó là lẽ tất nhiên. Chỉ khi nào đừng để tồn tại sát na tâm lý đau khổ thì may ra chúng ta thấy được hạnh phúc là gì. Hạnh phúc là sự vắng mặt của khổ đau. Đức Phật ra đời và lời dạy của Ngài trong suốt 49 năm thuyết pháp cũng không ngoài mục đích này. Ngài dạy: “Ta chỉ trình bày khổ và con đường diệt khổ”. Khổ chính là đau khổ mà chúng ta đang gặp phải hàng ngày. Con đường giải thoát đau khổ chính là sự nhận diện thông qua tám chi phần Thánh đạo hay ba tụ tịnh giới: Giới - Định - Tuệ. Khổ là sự khó chịu, sự ray rứt, sự chán nản, sự buồn bả… Khổ có muôn hình vạn trạng, hiện hữu rất nhiều trên các trạng thái như tám khổ, ba khổ hay ngũ thủ uẩn là khổ. Khổ đã nhiều thì hạnh phúc cũng nhiều. Khổ được hình thành dưới các tâm lý khó chịu, bất mãn, chán nản… thì hạnh phúc là sự không khó chịu, không bất mãn, không chán nản…. Dễ dàng thực hành quá phải không? Thế nhưng không phải dễ dàng để thực hành nó như chúng ta nghĩ.

    Thích Đạo Tín

  2. Các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến Siêu nhân cho bài viết này:

    admin (12-27-2011)

Múi giờ GMT +7. Bây giờ là 05:15 AM.
Design by MarNET