Trả lời Chủ đề
Kết quả 1 đến 1 của 1
  1. #1
    Senior Member
    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    296
    Thanks
    21/14

    Những chú ong chưa tụ thành bầy...

    Lâu lắm rồi mới vào lại diễn đàn, thấy hơi buồn vì mình vẫn còn nằm trong top...
    Góp thêm một bài nữa cho nó xôm tụ vậy...

    NHỮNG CON ONG CHƯA TỤ THÀNH BẦY

    Nghĩ mãi mói tìm được cái tựa; một ví von tự gọi bản thân mình – và những người tương tự…

    Là ong; nghĩa là nhỏ bé, bình thường lắm…
    Là ong, nghĩa là thừa năng lượng, “trâu cày ngựa kéo” cả ngày…
    Bay khắp nơi; đến và mang phấn đi; giúp Phấn thành Trái.
    Phấn cảm ơn, Ong mỉm cười: “Đúng lúc thôi, bận tâm làm gì!”
    Trái cảm ơn, Ong mỉm cười: “Phù hợp thôi, bận tâm làm gì!”
    Đến một ngày, Ong không thể tiếp tục bay, Phấn khóc, Trái khóc, Cây rừng khóc… Ong khẽ cười:
    “Gặp nhau là do đúng lúc
    Sống và phát triển được là do phù hợp
    Tự nhiên thôi mà, bận tâm làm gì! Ong ra đi vì đến lúc, cũng đã chắt chiu đủ số mật cho nhộng con cứng cáp mà tiếp tục nhiệm vụ của Ong”.

    Một câu chuyện giản dị của Tự nhiên; những con ong nhỏ bé và chăm chỉ duy trì vai trò thụ phấn của mình; bảo vệ cho sự phát triển bền vững của cây rừng.

    Đến một ngày; chợt có chú ong nhận ra đàn của mình chưa bay phủ hết; còn những vách núi cheo leo; góc rừng khuất và cù lao ở giữa dòng sông cuộn sóng… Chú ong ấy thức sớm hơn; về tổ muộn hơn để có thể giúp những hạt phấn lẻ loi nơi ấy không bị cơn gió vô tình phũ phàng mang đến phương trời vô định, rồi chết đi héo hắt.

    Cứ như thế nhiều ngày; chú chợt nhận ra: Không có mình; tổ cả vạn con chẳng sao cả; vùng rừng mà tổ ong thường thụ phấn vẫn bình thường… Nhưng chỉ có nó chịu thụ phấn ở nơi xa, và nó thấy mình phải làm. Nó không đành lòng nhìn những phấn không thành những Trái trĩu mọng, những loài cây đặc biệt sẽ dần mất đi… Công việc quá sức nhưng trái tim thôi thúc nó phải làm.

    Xin phép ong chúa; giã từ đàn cũ. Từ nay; nó không còn tổ ấm áp để ngủ mỗi đêm mưa rừng; không còn mật dự trữ trong những ngày gió bão… Hành trình của chú ong:

    “… Không gian là nẻo đường xa
    Thời gian vô tận mở ra sắc màu
    Tìm nơi thăm thẳm rừng sâu
    Bập bùng hoa chuối, trắng màu hoa ban
    Tìm nơi bờ biển sóng tràn
    Hàng cây chắn bão dịu dàng mùa hoa
    Tìm nơi quần đảo khơi xa
    Có loài hoa nở như là không tên
    ……………………………….
    Nối rừng hoang với biển xa
    Đất nơi đâu cũng tìm ra ngọt ngào
    (Nếu hoa có ở trời cao
    Thì ong đây cũng mang vào mật thơm)


    Chắt trong vị ngọt mùi hương
    Lặng thầm thay những con đường ong bay
    Trải qua mưa nắng vơi đầy
    Men trời đất đủ làm say đất trời
    Ong đây giữ hộ cho đời
    Những mùa hoa đã tàn phai tháng ngày”
    (Hành trình của ong – Nguyễn Đức Mậu)


    a)Bạn hãy nêu một vấn đề mà bạn rất trăn trở về cuộc sống xung quanh ta hiện nay.
    Như phần dẫn ẩn dụ ở trên, tôi rất trăn trở về một lớp người đã hy sinh nhiều thứ để “… giữ hộ cho đời/ Những mùa hoa đã tàn phai tháng ngày”. Tự nhận mình cũng nằm trong số ấy, bỏ qua rất nhiều cơ hội mà cuộc sống thành thị mang đến, thu nhập thấp, thời gian làm việc dài dẵng ở những vùng sâu vùng xa… Những con người đủ đam mê để thực hiện nhưng lại đang đơn độc. Vì sao những con người có khát khao ấy chưa hợp quần với nhau được, giống như những chú ong trong câu chuyện dẫn chưa tụ thành bầy?

    b)Bạn có hướng giải quyết, khắc phục như thế nào để cải thiện tốt hơn điều mà bạn trăn trở trong câu (a)
    Một lý tưởng hay không làm nên một cuộc đời tốt, nhưng thật sự không thể kêu gọi, thuyết phục, năn nỉ… những chú ong ấy được. Vì họ đã lắng nghe những lời thì thầm rất khẽ từ trái tim, của mình và của người. Họ biết được con đường sự nghiệp của mình sẽ thường xuyên gặp những thiếu thốn. Họ có thể viết một quyển sách rất hay, diễn thuyết khiến bạn phải rung cảm mà chảy nước mắt, người có một biệt tài có thể gọi là kỳ tích, có một phát minh đầy tính ứng dụng… Nhưng cá tính lặng lẽ và quyết tâm của họ kiên cường tránh những hào quang, bởi sự nổi tiếng thường khiến con người lóa mắt và quên mất vị trí mình đang ở đâu, thậm chí cả cái lý do của bước khởi đầu mà con tim họ dẫn dắt đi vào con đường độc đạo hẻo lánh ấy…
    Những người ấy vật lộn bảo vệ và khai phá con đường ấy, có thể cả 50 năm trong cuộc đời… Tâm chí siêng năng được thử thách, nhưng học thức tài cán có lẽ phí hoài…
    Loay hoay rất nhiều để nhận ra rằng: con đường duy nhất để giúp những chú ong chưa tụ thành bầy như thế là phải mở rộng giao lưu học hỏi kinh nghiệm lẫn nhau, đưa bản thân mỗi người tiến lên một cách nhanh chóng…

    c) Cá nhân bạn đã làm những gì, và dự định làm những gì để thực hiện điều bạn đề ra trong câu (b)
    Tôi chỉ là một chú ong “Nối rừng hoang với biển xa / Đất nơi đâu cũng tìm ra ngọt ngào”. “Mùa hoa…” mà tôi đang chăm chút vốn dĩ đã lấy mất của tôi nhiều thời gian và sức lực. Chỉ còn có thể nghe ngóng thêm một chút, tìm kiếm thêm một chút, kết nối một chút những chú ong như mình, cố gắng phấn đấu để đưa bản thân mình tiến lên để chia sẻ cùng những người bạn như mình mà thôi…
    Đừng lãng đãng như mấy, để quên mất đường về.
    Đừng như cánh chim xưa, phiêu lãng quên cội nguồn.

Múi giờ GMT +7. Bây giờ là 07:37 AM.
Design by MarNET