Trả lời Chủ đề
Trang 2 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 1 2 3 CuốiCuối
Kết quả 11 đến 20 của 30
  1. #11
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Trần Thị Hương Thư

    ..... Để tiếp tục theo đuổi ước mơ làm ngoại giao của mình, tôi chuyển hướng tập trung vào các môn xã hội. Tôi thích mơ mộng, thích viết văn, làm thơ, tôi học ngoại ngữ. Tất nhiên, tôi lơ là môn Toán - đã từng là sở trường và môn tôi yêu thích, tôi bỏ bê môn Lý, tôi trượt dài môn Hóa. Cấp II, tôi xây dựng cho tương lai mình một cánh cửa vào Đại Học bằng khối D...

    Cuối năm lớp 9, tôi thay đổi...
    15 tuổi, tôi khóc nhiều cho một ước mơ ra đi...

    Rồi tôi chọn chuyên Hóa - Quốc Học, như một bước khởi đầu mới, ở đó, không có ngoại giao, không có Chính trị, không có cả những điều gọi là COCC. Tôi - 15 tuổi - không mơ mộng viễn vông về tương lai nữa. Tôi - 15 tuổi - dần dần nhận ra, những gì tôi phải góp nhặt bây giờ, sẽ là hành trang trên con đường thật, đã rất gần..

    Chuyên Hóa - tôi không nghĩ sau này sẽ gắn bó với nó. Chỉ là 1 sự lựa chọn, giữa các môn tự nhiên. Thầy cô nghĩ, bạn bè nghĩ, và ...cả tôi cũng nghĩ, tôi bắt đầu trở lại với ước mơ bác sĩ. Tôi sẽ đặt trường Y vào " đích nhắm " của mình. Tôi sẽ là tôi-của-tuổi-thơ với lý tưởng cao cả ấy...

    Nhưng không, tôi không chọn ngành Y. Ước mơ của tôi trong khoảng thời gian đẹp nhất của tuổi học trò - không hề có chỗ cho sự nghiệp. Bởi với tôi, ước mơ là thứ gì đó xa xôi, trong khi, việc lựa chọn 1 trường Đại học đang thôi thúc tôi phải quyết định.. Và tôi, đã chọn Ngoại thương. Và tôi, sẽ trở thành 1 doanh nhânthành đạt...

    Tôi viết về ước mơ tôi. Vì như bao bạn bè khác, tôi nhiều hoài bão, nhiều mơ mộng. Tôi chia sẻ ước mơ tôi với mọi người. Tôi nhận được những lời động viên, những đồng cảm, những chia sẻ...

    Tôi ước trở thành VĐV Bóng rổ khi niềm đam mê thấm dần trong tâm trí tôi những lần chạy theo trái bóng. Tôi được chọn vào đội tuyển của Tỉnh, tập luyện cho Hội Khỏe phù đổng Toàn Quốc. Bóng rổ đã chọn tôi, nhưng tôi không thể chọn bóng rổ... Tôi biến ước mơ ấy, thành 1 chút thực tế, bằng những lần hướng dẫn cho các em của tôi - Đội Nhi Đồng...

    Tôi ước được đàn và hát những bài tôi thích, đặc biệt là những bài tôi viết. Tôi chưa đủ trình độ, hay tôi không chịu trang bị cho mình sự tự tin? Tôi viết và tôi hát, tôi nghe và tôi cảm nhận. Nhưng với tôi, thế là ĐỦ. Vì âm nhạc luôn đem đến cho tôi sự an lành...

    Tôi ước mơ nhiều. Mọi người nói tôi tham vọng. Tôi mỉm cười. Thế hệ 8X, 9X bây giờ, ai mà không tham vọng nhỉ. Điều quan trọng không phải là tiếp tục theo đuổi vô vàn ước mơ, để biến nó thành hiện thực, để đạt được cái "ngưỡng" tham vọng của mình, mà là biết LỰA CHỌN, lựa chọn ước mơ để đặt nó vào mục đích...

    Tôi chúc bạn có ước mơ, và tôi chúc ước mơ của bạn sẽ thăng hoa...

  2. #12
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Phạm Thanh Phúc

    PHÍA TRƯỚC LÀ BẦU TRỜI
    “Bạn có thể thực hiện ước mơ của mình theo nhiều cách khác nhau.
    Chỉ cần bạn nỗ lực, mơ ước của bạn sẽ thành hiện thực dù cách này hay cách khác.”

    Sống, ai cũng sẽ có ước mơ của riêng mình. Tôi cũng không năm ngoài quy luật ấy. Từ nhỏ, với cái nhìn not nớt của một đứa trẻ, tôi ước mơ sau này trở thành một MC, được đứng nói trước ống kính truyền hình. Lên phổ thông, tôi ước mơ trở thành một con người vĩ đại, được nhiều người biết đến, lúc ấy tôi không biết ước mơ này sẽ lắm chông gai. Dần qua năm tháng, với những suy nghĩ dần chin chắn hơn. Tôi đã biết mình ước mơ những gì, cần làm những gì để thực hiện ước mơ của mình. Nhưng lắm lúc tôi cũng đã gục ngã ngay từ những thất bại đầu tiên.

    Khi rớt nguyện vọng 1 vào trường ĐH tôi mơ ước, tôi đã nghĩ tới cái cảnh mà mình phải cắp cặp đi ôn thi lại ĐH trong khi bạn mình đứa nào đứa nấy rời quê nhà để bước chân vào giảng đường Đại học. Lúc ấy, tôi vẫn chưa nhận thức được rằng khi một cánh cửa khép lại đối với chúng ta, thì có một cánh cửa khác mở ra. Giảng đường ĐH vẫn chưa khép lại hẳn với tôi, tôi đã nộp hồ sơ nguyện vọng 2 và cuối cùng cũng bước chân vào ngôi trường mà tôi mong muốn.

    Rời xa quê nhà, lên Sài Gòn - chốn phồn hoa đô thị - để dùi mài kinh sử, chuẩn bị cho cuộc sống sau này. Mang theo mình một mơ ước làm sao thoát nghèo, làm sao để có thể sống tốt trong cuộc sống này. Tôi vẫn chưa hình dung được những khó khăn mà tôi sẽ gặp phải ở nơi được mệnh danh là Hòn ngọc viễn đông này. Đối diện với những khó khăn ban đầu, tôi gần như buông xuôi, trong tâm trí cứ so sánh một cách khập khiễng. Tại sao người ta có điều kiện tốt, mình lại chẳng có gì cả, tại sao người ta được như thế này, mình lại không được như vậy. Lúc ấy, trong tâm trí tôi chỉ đặt những câu hỏi như vậy mà không tự tìm cho mình một câu trả lời, tôi chỉ đặt câu hỏi và rồi tự ti, tự cho mình thua kém rồi tự khép mình, không hòa nhập với cộng đồng.

    Rồi một ngày, một hình ảnh đã đến trong tôi, lôi tôi ra khỏi góc tường mà bấy lâu nay tôi tự thu mình vào đó. Hình ảnh anh Công Hùng, mặc dù tật nguyền, đôi tay và đôi chân anh không được vẹn toàn như tôi, nhưng anh đã sống với niềm đam mê của mình, và anh đã thành công. Anh đã trở thành “hiệp si Công nghệ thông tin” như bao “hiệp sĩ” lành lặn khác. Lúc ấy, tôi đã biết rằng, mọi ước mơ đều có thể trở thành hiện thực, chỉ cần chúng ta nỗ lực rồi thành công sẽ đến với chúng ta bằng cách này hay cách khác.

    Từ đó, tôi đã không còn thu mình lại nữa. Tôi đã mở rộng lòng mình, không còn so sánh khập khiễng với những người khác, thay vì đặt những câu hỏi tự ti, tôi đã đặt câu hỏi: “Tại sao họ làm được như vậy?” và tự tìm câu trả lời và cố gắng để đặt được những điều mình mong muốn. Và tôi cũng đã đạt được những thành công bước đầu. Tôi muốn viết, muốn trở thành nhà báo. Nhưng hiện tại tôi chưa thể trở thành nhà báo, tôi vẫn viết, viết những tâm sự, những sẻ chia của mình trên blog, bạn đọc những bài viết của tôi, tôi đã thành công, một phần thực hiện được ước mơ của mình. Nhà báo, cũng là viết để cho độc giả xem mà

    Những chương trình tư vấn hướng nghiệp cho học sinh, những hoạt động từ thiện, những buổi sinh hoạt tập thể là cách để tôi có thể hòa nhập với cộng đồng, khẳng định bản thân mình, tạo cho mình điểm tựa vững chắc để tiếp tục bước đi trên con đường đến tương lai mà tôi đã chọn. Tôi ước mơ được một lần đến với Thủ Đô, được dạo quanh hồ Hoàn Kiếm, được ngắm Tháp Rùa, vào lăng viếng Bác. Nhưng bây giờ tôi chưa thể đặt chân ra Hà Nội, thay vào đó, tôi “làm dịu” ước mơ của mình bằng cách tìm hiểu các thông tin về Hà Nội, ngắm Hà Nội qua tranh ảnh để sau này, một ngày tôi đặt chân lên Thủ Đô tôi có thể tự tin và nói rằng. Hà Nội ơi, ta đã biết một phần về mi, và bây giờ ta sẽ tìm hiểu các phần khác nhé. Đó là cách khác để tôi thực hiện ước mơ của mình.

    Có những ước mơ gọi là “dài hạn”, thì cũng sẽ có những ước mơ gọi là “ngắn hạn”, những ước mơ “ngắn hạn” này là bậc thang để chúng ta gặt hái được ước mơ lớn lao của đời mình. Bạn đừng vì một mong muốn quá lớn mà gạt bỏ đi những hòn sỏi nhỏ xung quanh mình, hãy góp nhặt những điều bé nhỏ ấy, rồi những hòn sỏi này sẽ giúp cho ngôi nhà mơ ước mà bạn đang muốn xây thêm vững chắc.

    “Bạn có thể thực hiện ước mơ của mình theo nhiều cách khác nhau.

    Chỉ cần bạn nỗ lực, mơ ước của bạn sẽ thành hiện thực dù cách này hay cách khác.

    Hãy nhớ rằng, phía trước là bầu trời, ở dưới bầu trời ấy có một con đường, con đường ấy có nhiều ngã rẽ, nhưng tất cả đều dẫn đến thành công, trừ một con đường: Đó là con đường không có sự cố gắng”

  3. #13
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Phạm Trung Hiếu

    Từng giờ , từng phút , từng giây là một sự thay đổi . Xã hội ngày càng phát triển đòi hỏi con người phải có sự chuyển biến để thích nghi với hoàn cảnh , điều kiện sống. Và ở tôi là một sự chuyển biến rõ rệt tiêu biểu cho sự thay đổi cá nhân nói riêng và thanh niên Việt Nam nói chung. Mọi việc trong cuộc sống đều tồn tại ở hai mặt tiêu cực và tích cực , vậy ở tôi có tồn tại hai mặt này hay không?

    Tôi thường dùng Intrenet để học tập và vui chơi giải trí . Nhưng một bộ phận các bạn thanh niên lại quá lạm dụng dẫn đến tình trạng nghiện mà nhất là đối với những game online . Nó đã thu hút một số lượng không ít thanh niên vào tham gia, khiến các bạn dần dần trở thành con nghiện ,bỏ bê việc học hành , suốt ngày chỉ biết chú tâm vào game , làm tốn tiền cha mẹ và ảnh hưởng không nhỏ đến xã hội . Mới đây , một thanh niên vì quá nghiện game và vì không có tiền nên đã giết chết bố của mình lấy tiền chơi game . Hay Bà Nguyễn Thị Loan vì quá nuông chiều con mà bà đã vô tình đặt tình thương con không đúng chỗ , tiếp tay cho con mua bán heroin , được báo Tuổi Trẻ đăng ngày 26/6/2009. Hơn thế nữa , tình trạng bạo lực học đường đang ngày càng gia tăng và ở mức đáng báo động . Các thanh niên cả nam lẫn nữ đều muốn chứng tỏ mình là người có đẳng cấp đã không e ngại sử dụng bạo lực học đường để giải quyết mâu thuẫn . Những vấn đề trên là hồi chuông cảnh báo cho các bậc làm cha làm mẹ thức tỉnh trong việc nuôi dạy và giáo dục con cái . Không những gia đình mà xã hội đã phải chụi những mất mát nặng nề do một số thanh niên thiếu ý thức gây ra .

    Bên cạnh đó , phần lớn các bạn được giáo dục và quan tâm đúng mức từ gia đình và xã hội đã tự tin bước vào cuộc sống . Những bạn trẻ này đã trải lòng mình với cuộc sống , tham gia hoạt động cộng đồng và cố gắng học tập thật tốt . Những sinh viên tình nguyện đã cùng nhau tiếp sức mùa thi cho các sĩ tử khắp mọi nơi tham dự kỳ thi Đại học , Cao đẳng . Tiếp bước sinh viên tình nguyện , những chiến sĩ mùa hè xanh đã cùng nhau khởi hành về những miền quê, nơi điều kiện kinh tết còn rất hạn chế để giúp đỡ người dân nơi đây . Câu : “ Đâu cần thanh niên có , đâu khó có thanh niên” đã được các chiến sĩ thể hiện qua việc xây cầu , xây đường , làm nhà … qua đó phần nào giúp họ hiểu và nhận thức sâu sắc hơn về cuộc sống của những người dân quê suốt ngày chỉ biết “bán mặt cho đất , bán lưng cho trời” .

    “ Sống cho ngày mai” là tên một loạt bài viết mà báo Tuổi Trẻ đã từng đăng nói về một nhóm thanh niên điển hình cho thanh niên Việt Nam hiến máu cứu người . Đôi khi chỉ với một đơn vị máu nhỏ nhoi cũng có thể cứu sống được một mạng người . Câu tục ngữ “ Lá lành đùm lá rách” đã được một nhóm Jorkendy ở thành phố tô thêm một màu sắc khi mọi người chung tay quyên góp trao tặng 100 phần quà tết cho người nghèo nhân dịp tết nguyên đán 2009. Và gần đây nhất là nhóm học sinh ,sinh viên ở Mỹ Tho đã vận động bạn bè ủng hộ mua quà cho các trẻ em nghèo ở huyện Tân Phước ( Tiền Giang) để các em có điều kiện đến trường và học tập tốt hơn .

    Tóm lại, tôi thấy rằng mỗi người đều tồn tại một chữ “Tâm” . Tâm giúp làm nhiều việc tốt , giúp đỡ và xây dựng xã hội . Phải hướng tâm đến một mục đích cao đẹp thì khi đó hạnh phúc lớn nhất chính là mang lại hạnh phúc cho người khác . Xã hội và gia đình chung tay đẩy lùi những tệ nạn , là chỗ dựa vững chắc cho thanh niên trong việc hoàn thiện nhân cách của mỗi cá nhân khi còn là một “mầm non” . Và đâu đó trong cuộc sống vẫn còn những thanh niên luôn hiện hữu để giúp ích cho đời . Và với tôi những công việc xã hội đã giúp tôi trưởng thành hơn và tự tin vào bản thân để bước vào đời !!!

    Ai cũng có cho mình 1 giấc mơ….

    Để ước mơ không chỉ là một ngọn lửa lẻ loi mà trở thành một nguồn ánh sáng mạnh mẽ từ chính bên trong bản thân mỗi người, ước mơ ấy cần có mảnh đất để ươm trồng, cần có những người bạn để đồng hành và chia sẻ.

    Hãy trải lòng với mọi người thì khi đó bạn sẽ nhận được nhiều thứ hơn !

  4. #14
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Trần Thị Thảo

    Tôi đã nói quá nhiều về ước mơ của mình ( theo tôi), tôi cũng đã khóc khá nhiều cho ước mơ của mình. Vì những điều mà tôi chưa làm được.

    Ước mơ của tôi, đến từ chính bản thân tôi. Đến từ những gì tôi đã trải qua từ thời thơ bé. Khi tôi nhìn thấy những giọt mồ hôi mặn chát, những giọt nước mắt nuốt ngược vào trong, những tủi hờn dày đặc, trong những lúc lao động kiệt sức trong khi bụng đói meo, còn miệng thì khô đắng.
    Tôi đã thực hiện được ước mơ của mình, thoát khỏi cảnh làm nông quá lam lũ, quá vất vả.

    Nhưng rồi, tôi thấy những con người khô đen vì nắng gắt, gầy gò vì quá vất vả. Tôi thấy, những đứa trẻ ôm chân mẹ khóc vật vã khi mã xách hàng lý chuẩn bị cho một chuyến đi xuôi về ngược hay một chuyến xuất ngoại. Tôi thấy, những đứa trẻ đen thui lầm lũi ở cùng ông bà, cha mẹ những em bé đó cũng đang ở một phương trời xa xôi nào đó, vừa làm vừa khóc thầm vì thương nhớ con.

    Tôi thấy, những đứa trẻ độc thoại một mình với cha mẹ của chúng, những lời kể rất ngây thơ và con trẻ.
    Và tôi khóc…………….
    Và tôi quay trở lại vạch xuất phát của mình. Tôi trở về cùng nông nghiệp
    Tôi đã đặt cho mình hàng nghìn câu hỏi, một số có câu trả lời, và một số vẫn đang trăn trở trên đường tìm kiếm.

    Sự thật, tôi vẫn chưa làm được gì nhiều cho ước mơ lớn thứ hai của mình. Ước mơ về một nền nông nghiệp mà nơi đó, trên bất cứ mảnh đất nào của đất nước, người dân có thể kiếm sống và sống tốt trên mảnh đất quê hương mình. Tôi thấy xấu hổ, mỗi khi nhìn lại những gì tôi đã làm được. Sự thật, tôi vẫn chưa làm được gì cả. Tôi mới chỉ biết nghĩ mà thôi.

    Cơ hội đang đến, rất rõ ràng. Bước đi cũng đã có. Nhưng nó quá lớn, lớn đến mức, giờ nên bắt đầu từ đâu tôi vẫn chưa thực sự hiểu rõ.
    Tôi phải làm gì, tôi phải bắt đầu từ đâu?
    Phải ứng dụng công nghệ như thế nào để có hiệu quả, điều gì sẽ là giải pháp?

    Tôi đã và đang bắt đầu vẽ nên những bước đi đầu tiên. Dù chưa đặt chân vào. Tôi cũng muốn âm thầm làm, làm đến lúc có kết quả mới nói. Nhưng sự thật, việc tôi muốn làm mình tôi thì không thể làm được.
    Tôi viết ra đây, ước mơ của mình với mong muốn, những người cùng chí hướng, sẽ giúp tôi, có thêm những giải pháp của mình và từng bước khơi dậy và thực hiện ước mơ đó.

  5. #15
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Hồ Như Thảo

    15 tuổi, lưu bút chia tay lớp 9 tôi viết cho bạn Chi Đội Trưởng tôi thầm thương là "Lets make the world know about our country". Chắc nịch 8 chữ vàng khè như vậy trong sổ, một cái chấm dấu than to đùng, cộng với rất nhiều trái tim. Và 10 năm sau, trong rất nhiều buổi cà phê vỉa hè, khi chúng tôi vẫn luôn phì cười khi nhắc tới 8 chữ này, thì thực sự đó lại là một điều nhắc nhở dễ thương về ước mơ thời trẻ, về mục tiêu sống cho hiện tại và cho nhiều hơn những cái 10 năm nữa trong tương lai.

    Một thời gian dài - dài lắm, tôi mơ làm chính trị gia. Tôi có một cuốn sổ dày viết về những điều tôi sẽ làm nếu mình là..Chủ Tịch Nước. Tôi sẽ xây cho thành phố tôi cái thư viện ở chỗ này, chỗ kia tôi sẽ xây khu vui chơi trẻ em, tôi sẽ đập nguyên cái khu này và xây một cái công viên xanh thiệt xanh. Tôi quy hoạch thành phố trong vài trang giấy, tôi cải cách giáo dục trong mấy dòng chữ, nghệch ngoạc hệ thống lại giao thông đi lại. Tôi vui sướng với ý nghĩ mình sẽ làm được và hạnh phúc vì đất nước mình sẽ thật là đẹp.

    Rồi,...tôi đi du học. Nước Mỹ không chịu trải hoa hồng đón tôi, mai lan cúc trúc gì cũng không có. Chỉ có xương rồng. Tôi không nhớ nổi có bao nhiêu ngày nằm ngó trần nhà nghĩ đến ngày đóng học phí, đóng tiền trọ mà chực trào nước mắt thôi. Bế tắc và tăm tối lắm. Thời gian du học là một khoảng thời gian dài tôi đấu tranh cho 4 chữ "cơm, áo, gạo, tiền". Vậy nên, tôi đi làm rất nhiều. Khi bạn tôi dành thời gian cho hoạt động ngoại khóa, cho ước mơ được bay và được đi như chúng ta đang làm với IPL bây giờ, thì tôi chỉ mong có đủ tiền và nhận được tiền. Tôi không nhớ tôi còn mơ gì khác ngoài giấc mơ tiền. Nên hỏi tôi đến bây giờ tôi đúc kết được gì qua câu chuyện của bản thân mình, tôi trả lời cụt lắm cho mà xem. Thứ nhất là "What cant kill you will definitely make you stronger" và Thứ hai là kiếm tiền đi, rồi muốn làm gì cũng được, kể cả nuôi ước mơ!

    Thành ra bây giờ tôi vẫn đang luôn kiếm tiền. Ngày nào mà tôi tính tôi không làm ra tiền là tôi không chịu được. Những năm gần đây khi tôi có đủ tiền để nuôi bản thân và gia đình rồi, thi tôi lại lôi giấc mơ của mình lên mà ngắm nghía. Cùng với sự trưởng thành của bản thân, tôi nhận ra giấc mơ làm chính trị gia của tôi là quá siêu nhân. Thời thế không cho tôi làm nổi. Tôi - chọn làm một người buôn bán thành công, vì..giấc mơ này tôi tin tôi làm được!

    Tôi đặt cho thương hiệu của mình là "Real clothes". Vì tôi cứ quan niệm là cái gì cũng vậy thôi, đến cuối ngày, có thật (Real) thì mới dùng được. Real Clothes là quần áo Việt Nam chất lượng tốt, giá cả chấp nhận được nên ai cũng có thể mua về mặc. Vì tôi quan niệm thời trang thì phải đại chúng, và như vậy thì giá trị của chữ "Real" tôi đặt ra mới có ý nghĩa.

    Tôi đi đến đâu, có thoái quen thường hô hào Người Việt Nam phải dùng hàng Việt Nam và bây giờ Real Clothes của tôi, rất tự hào là Made in Vietnam. Mỗi ngày tôi có thể dành nhiều giờ liền ngồi coi quần áo trên mạng, dưới mạng, ở đâu cũng được, không thấy mệt và chán, nên may quá - kinh doanh về may mặc thành ra là đam mê của tôi rồi. Đến thời điểm viết bài này, tôi kinh doanh Real Clothes được 8 tháng và nhận được phản hồi rất tốt. Tôi rất hài lòng và đang trong quá trình đẩy mạng mô hình hơn chút nữa. Tôi chưa có gì thành công, nhưng tôi thấy mình đang làm được cái mình có khả năng và đúng với những giá trị cá nhân đề ra. Thị trường thiết yếu là có. Nên ai nói gì mặc ai, tôi tin là tôi sẽ làm nên và tôi đang chứng minh điều đó Nếu bảo tôi rút bài học từ đây, thì tôi chỉ rút được những điều đơn giản mà căn bản nhất :" You gotta really love and believe in whatever you're doing!"

  6. #16
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Nguyễn Ngọc Hà

    Cũng như rất nhiều những bạn trẻ khác, tôi có không ít ước mơ. Những ước mơ nhỏ bé xinh xẻo cũng có, mà những ước mơ vĩ đại to tát cũng không hiếm hoi.
    Nhưng những ước mơ ấy, đều có một điểm chung, đó là bắt nguồn từ tình yêu thương.

    Ngày còn bé, khi tôi chăm chỉ đi lễ nhà thờ cùng bà ngoại của mình, nhìn rất nhiều những người nghèo khổ chực chờ trước nhà thờ xin vài đồng lẻ, cô bé con trong tôi ước mơ rằng sau này sẽ có thật nhiều tiền để giúp đỡ cho những con người đáng thương ấy. Tôi sẽ dùng những đồng tiền mình tạo ra để mang lại hạnh phúc cho người khác. Thời gian trôi, ước mơ ấy vẫn nằm lại trong tôi, nhưng mang một diện mạo khác, khi tôi trưởng thành hơn. Tôi vẫn muốn được góp phần mang lại hạnh phúc cho những con người ấy, nhưng tôi không còn muốn dùng tiền. Vì tôi nhận ra, tiền không phải là tất cả, và không thể giải quyết vấn đề từ tận gốc rễ nằm sâu. Tôi chọn con đường khó khăn hơn, khi quyết tâm tạo ra một hệ thống trường dạy nghề miễn phí cho tất cả mọi người cần đến. Tôi chọn cách giúp người bằng cách giúp họ phát huy được giá trị của bản thân, để trở thành người hữu dụng. Từng ngày trôi qua, tôi cố gắng hết sức mình để xây dựng nên ngôi trường chia sẻ ấy. Và với những dự án, kế hoạch riêng của mình, tôi đang từng bước từng ngày, đắp từng viên gạch cho ngôi trường mơ ước tôi vẫn giấu tận trong tim. Đường đi khó, và dài. Có những lúc tôi mệt mỏi, muốn ngã gục. Nhưng ngôi trường chia sẻ mơ ước ấy, vẫn luôn là điểm tựa cho tôi cố gắng từng ngày.

    Ngày trưởng thành hơn, khi mỗi ngày tôi đều đến bệnh viện để chăm sóc cho người thân của mình. Trải qua những nỗi buồn chát chao trong tim, những sự tuyệt vọng cùng cực, những nỗi đau ứa lòng, tôi học được cách lạc quan mà sống. Mỗi ngày nhìn thấy những con người vật vã chiến đấu với Tử thần, nhìn thấy những niềm vui, nỗi buồn, chứng kiến sự quan trọng của niềm hy vọng và lòng ham sống, tôi ước mơ mình có thể mang lại cho những con người mà tôi rất yêu thương ấy niềm hy vọng, sự động viên thấu hiểu và đồng cảm chân thành. Tôi ước rằng mình có thể tạo ra một cầu nối chia sẻ để an ủi và góp phần tạo thêm nguồn động lực cho họ vượt qua hoàn cảnh khó khăn, góp phần tạo nên niềm lạc quan cho những con người tôi yêu thương ấy. Lại là những dự án ấp ủ và những kế hoạch từng bước hình thành, những ngày trằn trọc suy nghĩ và tìm cách biến chiếc cầu nối yêu thương ấy thành hiện thực. Lại một con đường khó khăn mà tôi dấn bước vào. Nhưng ước mơ về nhịp cầu ấy trong tôi, chưa bao giờ nguôi tắt.

    Ngày đầu tiên tiếp xúc cùng đối tác từ một quốc gia khác, tôi hụt hẫng khi hình ảnh về một Việt Nam chuyên nghiệp là điều gần như không tồn tại. Buồn và đắn đo, và suy nghĩ. Phút bồng bột ban đầu và lòng tự ái dân tộc làm tôi giận dữ, nhưng rồi sự điềm tĩnh nhẫn nhịn lại cho tôi có một cái nhìn thoáng hơn, khi tôi nhìn về nguyên nhân, không chỉ nhìn đến hiện tượng. Trong tôi lại ấp ủ một giấc mơ, đó là tạo nên một công ty dịch vụ chuyên nghiệp và đáng tin cậy của Việt Nam trong mắt bao người. Ngày nhận được email khen ngợi từ một khách hàng người Đức, ngày nhận được những góp ý chân tình từ một người khách quen thuộc đến từ Indonesia, tôi hạnh phúc như nhìn thấy ý nghĩa cho tương lai của mình. Con đường tôi đi, và doanh nghiệp tôi tạo dựng, đã không còn là một cỗ máy kiếm tiền của riêng tôi, khi tôi làm việc bằng một ước mơ cháy bỏng trong lòng, đó là góp sức tạo nên một hình ảnh Việt Nam như một đối tác chuyên nghiệp và đáng tin cậy trong mắt bạn bè trên thế giới.

    Tôi chọn con đường trở thành một doanh nhân, vì tôi biết rất rõ rằng, tôi cần phải có một tiềm lực kinh tế vững mạnh. Mỗi ngày, khi gặp trục trặc và khó khăn, khi trách nhiệm và bổn phận làm tôi mệt mỏi và muốn trốn chạy thật xa, thì điều neo giữ tôi lại, không gì khác hơn những ước mơ mà tôi đã chọn lựa làm ý nghĩa cuộc đời cho mình. Tôi không còn là một đứa trẻ thơ ngây tin vào một thế giới yêu thương màu hồng. Nhưng may mắn là, tôi vẫn giữ trong lòng những ước mơ màu hồng của riêng mình. Có những lúc đứng giữa những sự chọn lựa ngặt nghèo, những lần thỏa hiệp với điều không đúng, chính những ước mơ là kim chỉ nam cho tôi tin vào điều đúng đắn, cho lương tâm tôi cắn rứt và cho tôi có thêm dũng khí để hy sinh lợi ích ngắn ngủi vì những giá trị lâu bền.

    Có thể tôi quá tham lam, quá ôm đồm, và quá mơ mộng khi chọn lựa những giấc mơ gần như quá sức. Nhưng tôi vẫn tin vào sự công bằng của cuộc sống sẽ đền bù cho nỗ lực của mình, tôi vẫn tin vào một ngày hoàn thành cho những ước mơ ấp ủ mà tôi đang hiện thực hóa từng chút một mỗi ngày. Dù có những khi mệt mỏi và muốn vứt bỏ mọi thứ để được nằm ngủ vĩnh viễn không áp lực khó khăn, thì trong tôi vẫn là niềm tin thơ ngây và vững bền ấy, làm chỗ dựa cho tôi vượt qua và tiếp bước.

    Đôi khi, một chút thơ ngây trong cách nhìn nhận và suy nghĩ, lại là sức mạnh vô cùng cho chúng ta có đủ sức biến ước mơ thành hiện thực.

    Thật lòng hy vọng và cầu chúc cho tất cả chúng ta, có thể biến ước mơ trở thành sự thật giữa đời.

  7. #17
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Võ Thị Vân Yên

    Ước mơ của bạn là gì? Trước đây, nếu bạn hỏi tôi câu này, tôi sẽ bảo là, tại sao là mơ, đối với tôi chỉ có những mục tiêu, những điểm đích tôi phải chạm tay đến nhưng còn giờ phút này, tôi cũng có cho riêng mình một ước mơ: Ước mơ, được sống đúng với niềm đam mê và được cháy hết mình với niềm đam mê ấy.

    Sẽ có bạn bảo rằng, đó không phải là ước mơ, nói thế là bạn chưa hiểu rõ bản thân của mình. Vâng, tôi cũng hiểu, gọi là mơ những cũng phải SMART một tý, để còn mà thực hiện, còn nếu mơ chỉ là mơ thì là chuyện viễn vong.

    Tôi biết, tôi hiểu, nhưng đối với tôi, nói ra mục tiêu rất dễ, tôi sẵn sàng nói cho bạn nghe cả trăm cả nghìn thứ về sự nghiệp về tình yêu, về tất tần tật mọi thứ liên quan đến cuộc sống này. Nhưng nếu chậm lại một giây để hỏi rằng, thế trong những điều bạn kể, điều gì là niềm đam mê của bạn. Sẽ khó để tôi có ngay câu trả lời.

    22 năm, nhìn lại chính những gì tôi đã trãi qua, dù không nhiều nhưng đủ để tôi nhận biết. Thành thật với chính mình luôn là điều rất khó. Tôi cứ nghĩ, những điều tôi đạt được chính là tôi đã hiện thực hoá ước mơ của chính mình. Nhưng tôi đã nhầm, khi nhìn lại mà tôi rất cố gắng để có, tôi vẫn cảm thấy sung sướng, nhưng trong lòng tôi vẫn có điều gì đó ray rức.

    Những năm phổ thông: Tôi giỏi ở các môn tự nhiên và rất tệ các môn xã hội, nhất là môn văn. Cứ hễ đến mùa thi, tôi đều là đứa học trò được thầy cô dạy văn ưu ái nhất. Nhưng, mọi thứ dường như thay đổi, năm lớp 9, sau mỗi đợt kiểm tra, cô giáo của tôi sẽ đọc trước lớp một bài văn hay nhất và một bài dở nhất. Đến đây chắc bạn cũng hình dung, bài của tôi có mặt ở vị trí nào rồi đúng không? Nhưng, tôi không chấp nhận, tôi bảo với mình “bài của tôi phải được đọc ở vị trí hay nhất”. Nói là làm, tôi lao vào đọc nhiều sách, báo, tài liệu nhiều hơn. Cuối cùng, tôi làm được. Trừ 2 tháng đầu năm học, còn lại bài văn của tôi luôn được đọc trong vị trí bài văn hay nhất. Và tôi cũng từ bỏ đội tuyển học sinh giỏi môn hoá để có mặt trong đội học sinh giỏi môn văn, tất nhiên cũng được ghi nhận thành tích tại kỳ thi cấp tỉnh năm ấy.

    Lúc ấy, tôi cứ nghĩ, đã có người đánh thức khả năng tiềm ẩn trong tôi. Nhưng xin thưa, thành tích huy hoàng chỉ có một năm đó. Ba năm cấp 3, tôi không tài nào ôm nhưng cuốn văn dày cộm để đọc, để nghiên cứu, thời gian tôi yêu thích là những con số của môn toán, những phương trình phản ứng của môn hoá.

    Thời sinh viên, tôi cũng vậy, lao đến những đích đến mà chưa bao giờ tôi dừng lại để hỏi, tôi đam mê gì. Hoạt động nào, cuộc thi nào tôi cũng muốn tham gia. Thất bại có, thành công có. Lúc thất bại tôi cũng buồn một chút, khi thành công tôi cũng không vui nhiều, trong khi bạn tôi có đứa suy sụp khi thất bại, vui sướng lộ rõ khi gặt hái được thành công. Tôi hay tự hỏi rằng “có cần quan trọng hoá vấn đề thế không nhỉ?”. Nhưng tôi đâu biết rằng, tôi thờ ơ vì đơn giản vì tôi chưa đam mê với việc tôi làm.

    Rồi tôi tham gia lớp Thắp sáng ước mơ (TSUM). Thú thật, khi đăng ký tham gia, cũng chỉ là do háo thắng thôi, vì các vòng thi gần giống cuộc thi IPL nên tôi muốn thử sức, để gọi là chuẩn bị cho IPL.

    TSUM đã cho tôi nhiều thứ, tôi nhận rõ được 3 vòng tròn (đam mê? Điều giỏi nhất? Động lực?), tôi tự viết, tự cam kết với ước mơ của chính mình nhưng trong tôi vẫn chưa tỉnh thức. Dù tôi biết rõ, tôi nhận diện rõ tôi muốn gì, nhưng tôi vẫn chưa đủ mạnh để cắt bỏ mọi cám dỗ. Và tôi vẫn thi IPL. Đến với IPL, đứng trước vòng 4, tôi nhận được một câu hỏi “nếu mãi mãi, không đậu IPL, em sẽ làm gì”. Tôi đáp rằng “làm sao có chuyện mãi mãi, không gì là không thể”. Đáp lại lời tôi “Em quá tham lam, em vẫn chưa hiểu rõ mình muốn gì? Sự thành công nào cũng có chi phí, em chưa dám trả chi phí cho đam mê của em, cam đoan, nếu có đậu, em vẫn sẽ từ bỏ IPL nếu có cơ hội nào em thấy tốt hơn. Và em cứ nhảy, nhảy như thế,…và sẽ không bao giờ có đích đến thành công cho em”.

    Phải nói rằng, rất khó chịu khi nghe những lời như thế. Vì không phải tôi thuyết phục suôn, tôi có kế hoạch, tôi có những bằng chứng, tôi nói rất hùng hồn về ước mơ, về lý do tôi chọn IPL. Những lời nói ấy, như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào tôi. Tôi quay lại với chính mình, để tìm ra thứ tôi muốn, thứ tôi đam mê nhất.

    Giờ đây, tôi có thể trả lời rõ ràng rằng “ước mơ của tôi là vào năm 30 tuổi tôi sẽ là một diễn giả, một chuyên gia giúp những người như tôi nhận rõ đam mê, và một động lực để theo đuổi đam mê”. Niềm hạnh phúc của tôi là nhìn mọi người đang làm việc mình đam mê, đam mê chính là vận tốc nhanh nhất đưa bạn đến đỉnh thành công. Nhận ra đam mê đã khó, nhưng để chấp nhận đánh đổi mọi chi phí cơ hội cho đam mê lại càng khó.

    Tôi biết, có thể đến đây, có thể bạn sẽ bảo: cô bé này dở hơi, đến giờ cũng vẫn chưa chịu tỉnh cơn mê. Nếu bạn nghĩ thế, tôi xin chúc mừng bạn, vì bạn đã tìm thấy niềm đam mê của mình. Còn nếu bài của tôi, bạn có xíu gì đó nghĩ suy, xin bạn hãy chậm lại một vài phút. Để hỏi rằng, đó có phải là đam mê hay mình đang chạy theo những mục tiêu để thoả mãn tính háo thắng. Còn với tôi, hiện tôi đang làm, làm từng việc nhỏ nhưng bằng chính niềm đam mê – tình yêu lớn của tôi.

  8. #18
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Mỹ Triển

    Khi đọc những ước mơ của các bạn, tôi rất cảm động và rất hào hứng muốn viết 1 cái gì đó để chia sẻ, nên dù bận, tôi cũng muốn chia sẻ ước mơ của mình.

    Ước mơ sắp tới của tôi chỉ là: "cả đại gia đình của tôi sẽ đi du lịch về quê hương". Đơn giản vậy thôi! Tại sao?

    Gia đình tôi là dân Bắc vào Nam lập nghiệp. Khó khăn thì ai chả có vào thời điểm đó. Nhưng cái mà in sâu trong lòng tôi là........
    - Khi tôi còn ẵm trên tay, tôi đòi quả chôm chôm, mẹ tôi không biết làm sao dỗ tôi khi trong tay không có 1 đồng và ......đứng khóc.
    - Khi tôi bắt đầu đi học, tôi biết bố mẹ tôi làm rất nhiều nghề ngoài cái nghề chính là giáo viên. Và tôi không khỏi xót xa khi biết bố tôi lội bộ trong đêm tối 10km để chụp hình đám cưới, và thương lắm khi biết mẹ mình nhận việc dọn dẹp vệ sinh trong trường,v.v....Tất cả những điều đó chỉ vì 6 anh chị em tôi.
    Tôi đã từng thề là sẽ làm thật nhiều tiền để bố mẹ tôi có một cuộc sống thoải mái khi về già, và tôi yêu gia đình tôi vì thế tôi mong sẽ có lúc đại gia đình tôi cùng nhau đi du lịch để tình yêu trong gia đình tôi không bao giờ cạn. Và tôi cảm nhận được hạnh phúc khi điều đó xảy ra.

    Hành trình đến ước mơ

    Muốn đạt được ước mơ đó, tôi phải thoải mái về tiền để có thể lo một chuyến du lịch như vậy. Sẽ có người hỏi, sao tôi không kêu gọi 5 anh chị còn lại hỗ trợ? vì tôi biết các anh chị tôi còn khó khăn và sẽ rất khó cho gia đình các anh chị khi bỏ ra một số tiền lớn như vậy, và các anh chị cũng không muốn tôi đài thọ khi mà trong tay tôi chưa có gì.

    Tôi rất thích kinh doanh bất động sản. Bởi vì tôi nghĩ sẽ nhanh giàu ở thị trường này. Nhưng rồi kế hoạch luôn phá sản. Khi tôi tích cóp được 1 ít vốn sau khi đi làm, nghĩ rằng sẽ mua 1 miếng rồi bán, rồi mua rồi bán,...nhưng vì ước mơ của bố mẹ tôi là được sống tại HCM nên tôi góp vốn cho bố mẹ mua đất trên này.

    khi tôi để dành được 1 chút nữa, thì bố mẹ tôi muốn xây nhà để định cư trên HCM luôn vì được tuổi. Một lần nữa, số tiền dành dụm của tôi đưa hết cho bố mẹ để bố mẹ xây nhà thật to (ý kiến của tôi để mỗi gia đình có 1 phòng khi họp mặt) và cố gắng kiếm trả nợ phụ gia đình. Bởi tôi nghĩ, tôi còn thời gian để thực hiện, trong khi đó, bố mẹ tôi cần có một cuộc sống đầy đủ và thoải mái vì bố mẹ tôi đã lớn tuổi rồi, tôi lo sợ mình chưa kịp làm gì cho bố mẹ thì không còn cơ hội nữa.

    Bây giờ, tôi vẫn đang có gắng thực hiện ước mơ của mình và hi vọng tôi sẽ làm được điều ấy trong thời gian ngắn nữa thôi.

  9. #19
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Lê Anh Tuấn

    Cuộc sống của con người ngày càng hối hả,nhộn nhịp ,vồn vã làm cho nhiều người đôi lúc cảm thấy mệt mỏi hay cảm thấy áp lực.Và hầu như họ đều suy nghĩ theo hướng tạo cho mình một chỗ dựa vững chắc về mặt tâm hồn ,họ có thể tự động viên mình,tự tạo lòng tin cho mình hay sống với những lí tưởng,ước mơ của họ.Tôi cũng vậy,tôi đã và sẽ sống cho ước mơ của mình và ước mơ của của tôi vừa là động lực vừa là lẽ sống cho tôi.

    Cuộc đời là những thước phim không biết trước kịch bản,rất nhiều lần khi nhìn lại những việc xảy ra trong quá khứ mình tôi luôn thấy hối tiếc ,cái mà tôi tiếc hơn cả là thời gian.Thời gian cho tôi trải nghiệm nhiều điều của cuộc sống để rồi cho tôi nhận ra cội nguồn của ước mơ,của hi vọng…Tôi đã nhiều lần “tỉnh ra” khi học được những điều gì đó từ cuộc sống,mỗi lần như vậy tôi lại tự trách bản thân mình sao trước đây mình kém thế ,và cũng những lần trải nghiệm đó là những thú vị cho tôi.Tôi đã từng sống trong cảm xúc theo các nhân vật trong các cuốn truyện mà tôi thích,tôi muốn sống thật tốt,tôi muốn cuộc đời mình như một bản hùng ca như những anh hùng thời xưa,muốn được sống trong tình yêu,trong những cảm xúc tuyệt vời và có ý nghĩa.

    Tôi xin được chia sẻ về ước mơ,suy nghĩ của tôi dù chắc chắn sẽ có những lời khen,chê về nó nhưng thực sự đó là những đêm tôi không ngủ để suy nghĩ ,là những lần tôi bị người khác đánh giá sai về mình hay những lần tôi thất bại ….

    Tôi thích tìm hiểu về những người đã thành công trong sự nghiệp.Điều tôi nhận thấy ở họ đều có một điểm chung là họ có khát khao,ước mơ ,niềm tin vào con đường họ đã chọn.Để có được phẩm chất của một người thành công,chúng ta cần phải học trong những quá trình dài mà bước ngoặt đầu tiên là xác định đúng đâu là con đường đam mê,con đường phù hợp cho mình.Trước đây ,tôi muốn mình thành một quân nhân,đó là một lí tưởng đẹp của tôi,tôi muốn phục vụ đất nước.Sau này,khi tôi cảm nhận tốt hơn về xã hội,tôi mong muốn trở thành doanh nhân,tôi đã từng nghi ngờ mình,và tôi chắc rằng đam mê của tôi là kinh tế.Niềm hứng khởi đầu tiên khiến tôi thích kinh tế đó là khi tôi học môn giáo dục công dân,môn học này có nói về qui luật cung cầu,giá trị tiền tệ.Và sau đó ,tôi đã đọc rất nhiều sách về kinh tế-xã hội ,như:Người giàu nhất thành Babylon,hành trang vào đời…

    Tôi cần xác định đâu là thế mạnh của mình,tôi có tư duy rất tốt về kinh tế ,tôi chọn nó ,tôi sẽ củng cố một cách tương đối các điểm yếu của tôi và tập trung theo đuổi ước mơ của mình.Tôi tìm hiểu về các doanh nhân và họ đã củng cố cho tôi niềm tin về những gì mình đang suy nghĩ,những gì mình đang làm.

    Một nhà kinh tế giỏi sẽ có khả năng nhìn xã hội một cách toàn diện và năng lực đánh giá xu thế phát triển của các đối tượng là một trong những phẩm chất thiết yếu của doanh nhân.Theo tôi, một nhà kinh tế giỏi,cần phải giỏi cả những môn xã hội như lịch sử,lịch sử chính là sự kế thừa mà trong kinh doanh là khái niệm không thể thiếu.Để trở thành nhà kinh tế,tôi cần phải học luật,học Luật Dân Sự,Luật Thương Mại…chúng sẽ giúp ích cho tôi trong các cuộc tranh luận.Có một điều chắc chắn là tôi sẽ học và trải nghiệm để trưởng thành và kinh tế-kinh doanh sẽ gắn bó với tôi suốt đời,vì vậy cuộc đời tôi sẽ luôn luôn phải học hỏi từ nhiều nguồn khác nhau.

    Tôi đã tự học về những tác động qua lại của các qui luật ví dụ như qui luật cung cầu hay những sự linh hoạt trong chuyện buôn bán như thời điểm nào thì nên bán vàng,thời điểm nào thì nên mua vào….Một hôm,sau khi xem chương trình Chìa Khóa Thành Công,tôi thấy rằng,một nhà kinh tế giỏi cần phải có đạo đức,văn hóa doanh nhân.Tôi cần phải có trách nhiệm với mọi người và cộng đồng xung quanh.Mỗi chúng ta,khi sống chân thành ,đối xử hòa hợp với người khác thì các giá trị bản thân sẽ được phát huy.Tôi sẽ học những điều trên và thật sự chúng rất cần thiết và quan trọng.

    Một câu hỏi lớn trong đầu tôi mà có lẽ là cả cuộc đời tôi là “những gì tôi theo đuổi sẽ mang lại cái gì”.Tôi tin rằng chẳng có cái gì là vĩnh viễn cả,đến một lúc nào đó thời gian sẽ làm mọi thứ quanh tôi tan biến hết,cả tôi cũng vậy.Và nhiều lần tôi nghi ngờ chính mình,tôi lại mệt mỏi.Tôi xin kể về ngày gần đây nhất,ngày 24-4-2011,ngày đáng nhớ của tôi:

    “ Chuyến xe giường nằm ra Hà Nội đã cho tôi một góc nhìn mới về cuộc sống.Tôi đã bị say xe khi đi ra Hà Nội…cảm giác lúc đó thật tệ.Lúc ở trên xe tôi được nghe những cuộc nói chuyện của những người cha,người mẹ .Họ là những người đã qua cái tuổi chín chắn,họ kể về cuộc sống của họ cho nhau nghe,về chuyến đi của họ,con cái họ đã trưởng thành,họ đang đi thăm con cái của mình đang làm ăn xa hay cưới vợ xa…Tôi cảm thấy buồn,các bậc cha mẹ đã phải chịu bao vất vả cho đến lúc cần được nghỉ ngơi thì tình thương của họ đối với con cái là không bao giờ mệt mỏi.Cuộc đời quả như một chuyến xe,tôi đi ra Hà Nội để thi Đại Học FPT-con đường mà tôi theo đuổi bởi vì sự khát vọng tôi,sự khác biệt mà FPT có.Đường phố Hà Nội lại càng tấp nập,nhiều loại phương tiện đua nhau chen chúc vội vã ,cảnh tượng đó làm tôi nghĩ cuộc đời thật xô bồ,bon chen…Tôi tự nhiên lại thấy mệt mỏi ,suy nghĩ về lí tưởng của mình,thực ra mình cần tìm cái gì ?

    Tôi nghĩ về nhiều điều:

    Hành trình theo đuổi khát vọng hay việc đạt được khát vọng mang lại cho tôi nhiều hạnh phúc hơn?
    Khi ta đề ra cho mình một mục tiêu,thường thì mục tiêu chỉ được đặt ra khi mục tiêu đó vượt hẳn khả năng hiện tạ của bản thân,vì vậy chúng ta có thể thất bại…Trong quá trình thực hiện mục tiêu đó ta có thể gặp khó khăn,nhưng nếu ta cố gắng hết mình thì dù đạt được mục tiêu đề ra hay không chúng ta cũng đã thành công. Trong khi làm việc,học tập để hướng đến mục tiêu chúng ta ít nhiều gì thì cũng đã học được đôi điều,còn hơn là không cố gắng,chúng ta có thể trải nghiệm những điều thú vị hay đắng cay,chua chát.Những trải nghiệm khó khăn giúp chúng ta nhận ra được nhiều điều mà có thể những người chỉ biết đến thành công mãi mãi không thể hiểu được,cho dù họ “biết” đến khó khăn nhưng đó cũng chỉ là “biết’’,chúng ta hơn hẳn họ vì ta đã tự mình kiểm chứng,ta đã hiểu.Khi thi thử đại học,tôi đã làm bài sai vì những điều hết sức nhỏ nhặt,những tôi mong rằng trong những kì thi thử tới,nếu có thể sai thì mong hãy sai…để có thể đúng hơn trong kì thi thật ĐH .Thật vậy,quá trình theo đuổi khát vọng ý nghĩa hơn việc đạt được khát vọng ,mục tiêu.Mục tiêu chỉ hữu dụng khi giúp chúng ta tiến bộ,rất nhiều người sau khi đạt được mục tiêu,họ tự thỏa mãn với mình,dần dần họ sẽ kém đi,và thật sự họ kém đi vì chính bản thân họ đã không có một suy nghĩ thấu đáo.

    Hạnh phúc để thành công?

    Tôi nhớ về bài diễn thuyết của anh Trần Đăng Khoa nói về “hạnh phúc để thành công’’

    Chúng ta không thể theo đuổi sự nghiệp lớn mà không có những hạnh phúc bình dị,đó là tình yêu,tình cảm gia đình,bạn bè…Tôi phải hạnh phúc để thành công và sống tốt với những gì mình có vì ta chẳng thể biết ngày mai ta ra sao,tốt nhất là hãy hạnh phúc đã.

    Diễn giả Trần Đăng Khoa đã cho tôi một công thức sống: Hạnh phúc để tận hưởng cuộc sống,đó là một thành công,khi sống thành công sẽ cho ta thành quả,có thành quả ta sẽ lại hạnh phúc…quá trình này sẽ tuần hoàn mãi.

    Tôi đã và đang bị cản trở bởi những khó khăn nhưng dù sao thì tôi cũng sẽ sống hạnh phúc,dũng cảm khát vọng và theo đuổi ước mơ của mình ”.

    Tôi từng nghe ai đó nói : “Người lính tồi là người lính không có ước mơ làm nguyên soái”.Những gì tôi đang mơ ước ngày hôm nay dù đang quá xa với khả năng hiện tại của tôi,nhưng tôi vẫn lựa chọn cho mình những ước mơ đó ,được ước mơ đã là một sự thành công rồi.

  10. #20
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Lê Thị Bích Hương

    “ Đã có nhiều lúc tôi băn khoăn không biết mình thực sự muốn gì? mục đích sống của mình là gì? Phải chăng tôi đang sống một cách vô nghĩa? Tôi vô hình trong nhịp sống ồn ào hối hả này”. Và khi bắt đầu đồng hành với những học viên IPL1 trong các buổi diễn giả do những doanh nhân thành đạt giảng dạy thì mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn ở bản thân tôi. Tôi bắt đầu hình thành ước mơ, biết định hướng cho cuộc sống của chính mình và biết phấn đấu nhiều hơn nữa để đạt được ước mơ của mình.
    Có lẽ tôi có duyên với IPL, những ngày đầu IPL mới khai giảng, tôi tham dự với tư cách một phóng viên báo chí đi tác nghiệp nhưng sau đó tôi thấy IPL rất ý nghĩa và bắt đầu đồng hành cùng IPL, trở thành người bạn, người em gái của những anh chị IPL1 như: Việt Nhi, Tiến Nam, Duy Công, Quốc Bảo…những lớp trẻ mà tôi rất ngưỡng mộ. Ước mơ của tôi là được trở thành một doanh nhân thành đạt, tự đứng vững trên đôi chân của mình. Tôi biết rằng để tiến tới thành công như mong muốn, tôi cần phải có những hoài bão lớn bởi lẽ mọi câu chuyện thành công đều bắt đầu từ những hoài bão, mơ ước. Tôi cần có tầm nhìn rõ ràng về những điều tôi muốn đạt được vì nếu chỉ mơ ước thôi thì không đủ. Tôi nhớ, có một doanh nhân đã từng nói về việc luôn nghĩ tới thành công của mình như sau: "Mỗi khi leo lên cầu thang, ở các bậc tôi lại nhẩm lại mục tiêu mình đã đặt ra. Cách này đã giúp tôi luôn giữ được những mục tiêu đã đề ra tận trong ý thức”. Mọi sự thành đạt trong kinh doanh đều cần sự làm việc tận tụy, chăm chỉ, cần mẫn hết mình. "Bạn làm việc 8h một ngày là để tồn tại, còn làm việc hơn 8h một ngày là để đạt được thành công". Vì thế, con đường đi đến thành công không bao giờ là dễ dàng cả. Tôi đã gặp quá nhiều thất bại trên chặng đường lập nghiệp của mình từ việc kinh doanh và cho đến ngày hôm nay, tôi vẫn chưa thành công.

    Trãi qua nhiều thất bại nhưng tôi vẫn tự tin rằng: những định hướng của mình là hoàn toàn đúng, Và tôi sẽ làm việc cần mẫn, sẽ tự đứng dậy và làm lại từ đầu. Tôi quan niệm rằng: “Tính bền bỉ chính là thước đo niềm tin của bản thân, nếu mình kiên định, thì không một cái gì có thể cản trở được con đường mình đang đi. Không có can đảm, không có vinh quang”. Nhất định một ngày không xa, tôi sẽ trở thành một nữ doanh nhân thành đạt . Tôi cũng từng mơ ước và vẫn ấp ủ mơ ước đó là có thể góp phần giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh, khó khăn. Nhưng thú thực, tôi thấy để làm từ thiện được không phải là điều gì dễ dàng gì khi tôi không có đủ điều kiện (về vật chất). Có thể mọi người cho rằng tôi quá thực dụng, làm từ thiện mà còn đòi công... nhưng tôi coi từ thiện là một công việc, tôi muốn làm cầu nối giữa những người có đủ điều kiện về vật chất nhưng lại thiếu điều kiện về thời gian hoặc những thứ tương tự để có thể biết đến và giúp đỡ người khác. Tạo sao các quỹ hay các tổ chức không vừa dùng số tiền có được giúp đỡ người khác lại vừa dùng nó tổ chức để sinh lãi để có thể hoạt động tốt hơn, điều đó chẳng có gì là xấu cả.

    Tôi đã có những ý tưởng trong đầu mình nhưng để thực hiện thì tôi không thể làm được một mình, tôi muốn chia sẻ với mọi người ước mơ và ý tưởng của tôi. Biết đâu đó sẽ có người có khả năng và điều kiện để cùng tôi làm điều đó, hoặc làm điều đó thay tôi... Đó cũng chính là thông điệp mà tôi muốn khởi đến các học viên khóa IPL2

Tag của Chủ đề này

Múi giờ GMT +7. Bây giờ là 05:50 PM.
Design by MarNET