Trả lời Chủ đề
Trang 3 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 1 2 3
Kết quả 21 đến 30 của 30
  1. #21
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Phan Hữu Chiến

    Ước mơ của tôi – khung trời du học
    “ Ta nợ thế, ta nợ thời. Thế thời buộc ta phải làm như thế”

    Thế

    Một học trò tỉnh lẻ. Lớn lên nơi sông nước miền Tây, nổi trôi cùng con nước lên xuống theo dòng. Ngây ngơ. Vác lên mình một ước mơ đến những miền đất xa xôi để học những điều mới lạ khi ngồi trước màn hình tivi. Ngây ngô. Chân sáo gót mòn trên con đường đất, cỏ chen nhau với gấu quần hụt cao qua mắc cá chân, đi kèm một chiếc áo nhàu nhĩ đã ngả màu phèn nhiễm mặn. Ngây ngất. Giữ riêng một nổi niềm khát khao ở tận một phương trời xa xôi.

    Xung quanh. Bạn bè lênh đênh trên con chữ quê nghèo trong những chuyến đò đưa. Lưa thưa. Giấc mơ đời học vấn là tìm một chổ ngồi nơi giảng đường đại học. Đỉnh cao. Sài Gòn là tâm điểm đang lên với kỳ vọng và ước mơ của những mãnh đời phù sa nhiễm mặn. Biết rằng. Giấc mơ đó không chỉ mang tên mình. Có gia đình, bạn bè và thầy cô. Phía sau.

    - Giấc mơ du học được cất vào ngăn thời gian. Lỡ làng. Trên mặt bàn lúc ấy là tờ giấy ghi giấc mơ hiện tại: Quyết tâm vào đại học.

    Háo hức. Gia đình và bạn bè dường như thấy hài lòng khi bước chân vào giảng đường đại học nơi gió bụi Sài Gòn. Nhiều đứa nói. Vậy là được rồi.

    Giấc mơ bạn mơ một mình chỉ là một giấc mơ. Giấc mơ bạn mơ cùng người khác là hiện thực.
    ( John Lennon)

    Giấc mơ một thời ấu thơ lôi ra muốn sẽ chia. Ngập ngừng. Sợ chúng bạn cười, bảo điên. Rối rắm. Những lo toan mới mở ra ở một khung trời đại học, sau niềm vui mừng trúng tuyển bỏ lại đằng sau.

    - Giấc mơ du học lôi ra, cất lại vào ngăn thời gian. Sâu hơn.

    Thời

    8x đời đầu. Thời đại của những cánh cửa du học mở hé. Hiếm hoi. Chỉ dành cho những con người vượt bậc hay tiền bạc dư thừa. Nhìn lại. Không phải người xuất sắc, cũng chẳng phải kẻ trung bình để tự an ủi mình. Học thế thôi đủ rồi.

    Tham vọng rối quanh con chữ. Ngỡ ngàng khi lên phố. Choáng ngợp bởi khoảng cách giữa học trò tỉnh và thành cách nhau quá xa. Một tháng luyện thi nó nhận ra nơi đất gió bụi đường. Tiếng Anh từ chiếc chìa khóa trở thành ổ khóa với nó, khóa kín giấc mơ du học. Tự nhiên thấy mình thương tật. Điếc, căm.

    Nung nấu lại giấc mơ khi ngồi trên ghế giảng đường. Tự nhủ. Bốn năm đủ để chữa bệnh cho mình. Lành lặn. Giấc mơ về một phương trời xa xôi có những áng mây kiến thức bay quanh khung trời tuổi trẻ. Dọc ngang. Rong rõi trên các con đường, quen biết những người bạn phương Tây. Miệt mài. Tận dụng từ góc quán café lề đường đến góc công viên ngồi bệt. Lắng nghe và chọ chẹ từng từ phát âm gượng gạo. Quên thẹn.

    Bốn năm trôi vèo. Điếc, căm cải thiện. Giấc mơ ngày nào lôi ra ngắm lại. Tự nói. Ta sẽ bay đến phương trời ấy để thõa khát khao. Một thời. Nghĩ sang bên ấy ta sẽ vừa học vừa cày, chẳng phải ai cũng làm thế ấy hay sao. Để rồi.

    Rối lòng. Trong một buổi chiều quê. Nó nhìn dáng mẹ trong nắng hanh hao. Giật mình. Bà đã thất thập cổ lai hy. Nắng hững hờ soi làn tóc đã hóa mây bay, mắt hằn những vết thời gian, trên vầng trán đã đầy những vết chân chim. Ngó lại. Thời cánh cổng đại học mở ra, đồng hành theo nó là nước mắt của mẹ và mồ hôi của chị giữa mưu sinh chợ đời. Ngồi bên bà trong cái nắng bơ vơ. Nhủ lòng. Thôi thì tạm gác lại. Ta vào đời tìm kiếm tiền đủ cho cả giấc mơ. Riêng, chung.

    - Ngắm nhìn. Giấc mơ du học cất lại vào ngăn thời gian. Sâu hơn nữa.
    Thế thời buộc ta phải làm thế.
    Tự dối lòng. Học hành thì rồi cũng kiếm cái ăn. Thừa. Sống một cuộc sống khác hơn, trong đó có mang theo giấc mơ từ chốn quê nghèo. Một việc làm ổn định.

    Mười năm trôi vèo. Trụ lại ở Sài Gòn. Gia tài hiện tại. Một căn phòng trọ và cuộc sống đối phó với ngày tháng đi qua. Giấc mơ ấu thơ giờ treo lững lờ như một tấm hình bạc màu, lấy ra lau chùi sợ phai mờ trong ký ức. Vụn vỡ.

    Bỏ ra thời gian. Dựng xây một nghiệp đời. Bỏ ngang. Tiếc nuối. Giấc mơ thơ dại. Bỏ hoang. Lòng đầy. Ngỗn ngang.
    - Ngắm nhìn. Giấc mơ du học cất lại vào ngăn thời gian. Sâu hơn nữa, hơn nữa. Ở tận ngăn cuối cùng.
    Giờ lôi ra đọc lại. Nhói đau.

  2. #22
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Trần Thị Thu Trang

    “Thành công chỉ đến với những người dám ước mơ và thực hiện nó”

    Sinh ra trong một gia đình truyền thống cách mạng, nó được thấm nhuần tư tưởng đạo đức và lý tưởng. Nhà có 2 chị em gái, nó không định nghĩa được ước mơ của nó là gì, điều duy nhất mà nó quan tâm là phải nỗ lực nhiều để bố sẽ luôn tự hào vì điều đó.

    Lên cấp 2 nó luôn cố hoàn thành sưu tập đầy đủ tích học tập tốt với các danh hiệu học sinh giỏi. Lên cấp 3, nỗ lực đỗ vào trường chuyên Tỉnh cũng chỉ với một lý do duy nhất. Lần đầu tiên xa nhà, lần đầu tiên viết thư xin lỗi bố mẹ khi nó thi trượt kỳ thi học sinh giỏi mà nó vô cùng kỳ vọng trong năm học đầu tiên và là lần đầu tiên bố đến gặp nó với tư cách là 2 người bạn ( bố bảo vậy ) nó hiểu rằng, bố vẫn luôn tự hào về nó.

    Vào đại học, nó bắt đầu có những ước mơ. Nó đã ước mơ mình sẽ yêu và cưới một anh chàng giàu có, đẹp trai và tình cảm như anh chàng WonBin người đã lấy đi không ít nước mắt của nó trong phim “Trái tim mùa thu”. Nó đã từng ước mơ mình giá mà mình sinh ra trong một gia đình giàu có hơn để mình có thể mở một trại trẻ cho những đứa trẻ bơ vơ ngoài đường khi lần đầu tiên ra Hà Nội nhìn thấy cảnh đó. Nó đã từng ước rằng nếu nó giàu có nó sẽ đầu tư cho những người tài giỏi để họ có điều kiện tốt nhất để thực hiện ước mơ của mình khi nó chứng kiến tháng ngày vật lộn của Oppa với công ty MarNet…

    Và nếu nó giàu nó sẽ…Sẽ rất nhiều nhưng nó biết ước mơ vẫn chỉ là ước mơ khi nó không tự mình làm điều đó, khi nó không sinh ra trong một gia đình giàu có, khi nó không yêu và cưới được một anh chàng đại gia..Nó chỉ có nó, ước mơ và hoài bão và một gia đình luôn yêu và tự hào về nó, một anh chàng yêu nó hết lòng và một lí tưởng lớn. Nó không quan tâm sau này nó sẽ là người như thế nào, có thể nó sẽ là một nữ doanh nhân thành đạt, hay một chính trị gia tài giỏi, một kỹ sư công nghệ tài năng hay đơn giản nhất là một người vợ tốt của một người chồng thành đạt ... Miễn rằng nó sẽ cố gắng hết sức để mình thật giàu có…

    Nó là con người yêu công việc, việc gì nó cũng có thể làm được miễn là cho nó sự đam mê, khám phá, lòng yêu thích và sự phát triển bản thân. Hiện tại, nó biết phải cố gắng từng bước một, phải học thêm nhiều, phải trau dồi nhiều bởi nó biết “chặng đường nào trải bước trên hoa hồng bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai "

  3. #23
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Tạ Minh Tuấn

    Ngày xưa, khi tôi đọc sách, tôi thường thấy viết về những doanh nghiệp khởi sự, sau đó đạt giá trị vốn hóa vài trăm triệu $, rồi cuốn sách cũng nhắc đến những doanh nghiệp hàng triệu $, tôi hay tự hỏi là: "Đến khi nào thì tôi cũng có một doanh nghiệp trị giá 1 triệu $ đây?"

    Ngày hôm nay, khi gầy dựng nên một doanh nghiệp có giá trị gần 1 triệu $, với hơn 70 cộng sự, từ xuất phát điểm là không có đủ tiền để trả lương cho cả mình, và cả đội ngũ phải làm không lương trong 1 năm trời. Tôi nhìn lại, thấy rằng mình cũng đã đi được một chặng đường ngắn. Tôi hiểu rằng, thì ra cảm giác lúc này là như vậy đây. Cái cảm giác mà ngày trước tôi vẫn hay thắc mắc.

    Khi chia sẻ điều này với một người bạn, anh ấy hỏi rằng "Vậy khi nào thì sẽ là một doanh nghiệp trị giá 1 tỷ $ đây?"
    Tôi nói rằng, đây là thời điểm cần phải tập trung. Và sau khi đã trải nghiệm một chút, thì thú thật, giờ đây đối với tôi, đây mới là câu hỏi quan trọng hơn: "Khi nào thì HELP sẽ bảo vệ được sức khỏe cho 1 triệu người dân Việt Nam đây?"

  4. #24
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Nguyễn Thị Anh Thư

    Ước mơ thực sự trong đời tôi là gì?

    Lúc còn bé, khi chưa có định hướng rõ ràng, tôi thích làm luật sư. Hình ảnh một cô gái đeo kính, với chiếc áo choàng rộng, tay cầm cán búa công lý, tuyên bố lời bênh vực cho người nghèo khổ, mang lại nụ cười rạng rỡ cho những khuôn mặt nhem nhuốc, nhỏ bé, ngây thơ, hình ảnh đó làm tôi mê đắm.

    Rồi lớn lên chút nữa tôi thích làm diễn viên, hay dẫn chương trình truyền hình, vỏ hoàng nhoáng bên ngoài, sự giàu có. những lời chúc tụng bóng bẩy làm cho trái tim non nớt nên tôi thèm muốn ( bây giờ khi lớn lên tôi mới hiểu đó là sự tự ti).

    Còn nhiều nhiều những ước mơ thoảng qua trong đời tôi, trong một khoảng thời gian dài hoặc ngắn.

    Cùng với khoảng thời gian đó tôi học đại học, tức là rời xa vòng tay bố mẹ, học xa nhà. Một mình đối mặt giải quyết những vấn đề mà mình gặp phải ( trừ vấn đề tài chính) .Thật may, ngôi trường tôi học là trường Y. Trong thời gian 5 năm học tập, tôi đã học được rất nhiều thứ, ngoài những bài học về kiến thức trên sách vở là những trải nghiệm về cuộc sống mà 18 năm trứơc khi học đại học tôi chưa từng biết đến ( mà nếu không học Y có thể cả đời tôi cũng không được găp).

    Nhà tôi không giàu, nhưng cũng không phải nghèo, từ bé đến lớn được bao bọc trong tổ ấm yên bình, tôi đâu hình dung được cảnh một cụ già 72 tuổi bé đứa bé 3 tuổi, mếu máo cầu xin khám cho cháu mình đã sốt 1 tuần nay, trong người bà cụ lúc đó chỉ có 2500 đồng. Hay người bố khoẻ mạnh, uống rượu đi đêm, tai nạn, chết, cả gia đình người mẹ mới mất chồng ào vào, gào khóc, đau đớn.Lại có cô gái trẻ, vì lầm lỡ nên khi mới sinh con ra liền bóp cổ đứa bé, rồi uống thuốc ngủ tự tử.Và con trai gí dao vào cổ mẹ đòi tiền mua ma tuý, rồi cũng chính người mẹ đó đưa con vào viện khi con sốc thuốc. ….

    Sau mỗi lần như thế tôi chỉ biết về nhà và ước giá như……

    Báo chí và truyền thông hiện nay đã quan tâm, hỗ trợ nhiều cho người nghèo và người có hoàn cảnh khó khăn. Nhưng tiền bạc bao nhiêu cho đủ khi mà suy nghĩ của mỗi cá nhân về bản thân và xã hội còn quá hời hợt.

    Tôi ước rằng ngoài những kiến thức cơ bản ở trường, nhà nước nhất là ngành giáo dục sẽ có thêm những buổi học ngoại khoá, giúp thế hệ thanh niên_ mầm non của đất nước, sẽ học thêm được nhiều hơn về lòng cảm thông, sự quý trọng bản thân và tình yêu con người.

    Nhiều hành động nhỏ cùng với sự của hiểu biểt mỗi cá nhân sẽ lan toả, lớn lên theo cấp số nhân.Rồi những thế hệ đó cũng dần lớn lên,hành động nhỏ thay bằng hành động lớn.

    Ước mơ của tôi về một xã hội tốt đẹp hơn!

  5. #25
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Huỳnh Quang Tùng

    Tuổi thơ va quãng thời gian mình còn nhỏ đã góp phần định hình tính cách và tư tưởng của mình, hầu như mình phải tự mình giải quyết tất cả những vấn đề của bản thân, nó dẫn mình đến khuynh hướng phải liên lục phát triển tư duy, nhận thức về cuộc sống. Rồi mình lao đầu nghiên cứu về nó trước hết là để khám phá về bản thân của mình cái đã, trả lời những câu hỏi mình tự đặt ra về những gì mình đã trải nghiệm về những gì sâu thẳm trong mỗi con người. Có người hỏi mình " Thế bạn nghĩ bạn cống hiến, mang lại giá trị gì cho xã hội", với mình hiện tại nó quá lớn và nó quá xa vời, hiện tại mình chỉ muốn giúp 1 công dân VN thôi. Và mình tin sẽ đến cái lúc mà công dân VN đó sẽ chia sẻ lại những điều tuyệt vời ấy cho tất cả những người cần đến nó .

  6. #26
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Nguyễn Văn Thức

    Đối diện về quá khứ, nhìn lại chặng đường của mình, tôi thấy những thất bại, những sai lầm, những giá trị tôi đã đạt được, đôi khi cũng thật ngớ ngẩn nhưng cũng đôi khi thật huy hoàng và đáng yêu, tôi cảm thấy trân trọng những điều đáng quý đó của tôi... Có một điều tôi nhận ra rằng tôi đã trưởng thành hơn theo thời gian, đó là một quy luật của tự nhiên, tôi hiểu vậy.Nhưng có một điều, các bạn cũng biết, tôi cũng biết, mọi người đều biết tuy nhiên tất cả có đối diện với sự thật nói ra hay không mà thôi ? Đó chính là ước mơ của bạn chưa thực sự là một ước mơ .Bạn chưa chắc đã có một ước mơ.

    Dựa theo sở thích, dựa theo lý tưởng và một giây phút nào đó, khi có người hỏi rằng ước mơ của bạn là gì ? Bạn có thể trả lời thật hay, thật hợp lý và thật nhiệt huyết nhưng liệu đó có phải là ước mơ của bạn hay không ?hay đó chỉ là một cảm xúc, một ý tưởng nào đó hợp lý, hoặc một cách thể hiện rằng " Tôi cũng có một ước mơ " .Tôi viết bài này, có tính chất phiếm diện, bởi quan điểm về ước mơ của tôi là " Một cái gì đó, gắn với cuộc đời mình theo thời gian, gắn vào niềm tin trong cuộc sống, ước mơ không phải là một điểm chạm, ước mơ là một sứ mệnh cho cuộc đời, một chân lý sống của mình" . Nhìn lại quá khứ, tôi đã có nhiều cuộc đấu tranh dữ dội về mặt tâm lý, tôi đã tự hỏi mình rằng, tại sao những ước mơ trước kia của tôi thường xuyên được thay đổi theo thời gian, có lúc tôi ước mơ cuộc sống thế này, lúc lại ước mơ một cái kia.... ước mơ của tôi đã từng thay đổi theo thời gian là như thế.Thật nực cười phải không ? nhưng các bạn đừng cười tôi nhé, bởi đó là một quy luật của tự nhiên thôi các bạn ah, khi chưa đủ trình độ nhận thức, chưa có một định hướng, chưa có nhìn nhận về cuộc sống một cách cơ bản thì tôi chưa có được một ước mơ là điều dễ hiểu thôi mà.Và cũng thật đáng khen ngợi rằng đã có thời gian nào đó,tôi có ước mơ, có một chân trời phía trước, có một niềm tin.... những ước mơ ngắn hạn và thay đổi theo thời gian.Cho tới thời điểm bây giờ, cách đây một thời gian không dài lắm tôi đã manh nha và cho đến một quyết định chắc chắn rằng “ TÔI ĐÃ CÓ MỘT ƯỚC MƠ “ oh!yeah!!!

    Những câu truyện dẫn đến ước mơ của tôi :

    Câu chuyện thứ nhất : Gặp gỡ một tiểu hòa thượng

    Nhà tôi ở thị trấn nhưng cách vùng núi không xa, cách nhà tôi 5km có một khu thắng cảnh không được nổi tiếng lắm đó là “ Chùa cao “.Đó là một ngôi chùa trên núi, nơi này rất thiêng và thường thì những ngày rằm, mồng 1 sẽ thường đông người.Tôi tới đây vào một ngày nghỉ chủ nhật với mục đích là thắng cảnh.Tôi may mắn vì được ngồi trò chuyện với một tiểu hòa thượng, một điều bất ngờ và sửng sốt của tôi đó là được nghe những triết lý của thầy, những lý luận về cuộc đời, về sự vật, về đạo phật , tôi sửng sốt vì thầy rất trẻ và đặc biệt không được tiếp xúc trực tiếp với cuộc sống mà những chân lý và lý luận của thầy đưa ra thì thực sự tôi không thể cảm thụ hết được … Những kiến thức và tri thức đó của thầy tất cả đều do kinh phật dạy.Tôi chiêm nghiệm được rằng : Để hiểu biết sâu sắc về cuộc đời và chân lý sống thì cần phải học….phải nghiên cứu….

    Câu chuyện thứ hai : Nghiên cứu tam quốc diễn nghĩa

    Tôi có một người anh, sinh năm 1978 điều đặc biệt ở anh mà tôi thấy bất ngờ đó là khi tới thăm nhà anh thì thấy một kho tàng sách, và anh thường nghiên cứu về sách như : “ phong thủy, tinh hoa trung quốc, văn hóa phương đông,…” Trong đó, tôi được anh giới thiệu và hướng dẫn cách xem phim “ tam quốc diễn nghĩa “, tôi đã bị cuốn hút ngay từ tập 1 của phim với sự hướng dẫn xem phim của anh…. Tôi thấy ở trong bộ phim đó, rất nhiều tình tiết phải suy ngẫm, nhưng trong bài viết này, thì tôi chỉ muốn nói tới “ Khổng tử “, tôi thật kinh ngạc về tri thức của con người, tôi tự đặt câu hỏi : Tại sao lại có thể đoán trước được tương lai như vậy, tại sao lại biến hóa khôn lường như vậy, tại sao có thể điều khiển được cả đất trời như vậy…. Và tôi nghĩ rằng : Khổng tử để đạt tới mức độ kỳ nhân như vậy thì cũng phải rèn luyện tri thức, học tập rất nhiều, để đạt tới một mức độ,một con người kỳ vĩ như thế.

    Từ đó, tôi thường rất hay nghiên cứu về những nhân vật tài giỏi của thiên hạ, và tôi muốn biết được rằng Tại sao họ lại uyên bác đến như thế ?

    Câu chuyện thứ 3 : Về công việc của tôi

    Về chuyên môn công việc, tôi là một người làm việc rất tốt, trước khi cùng một số anh em thành lập công ty thì tôi cũng là một người làm việc xuất sắc của một công ty khác.Sự khó khăn của công việc không phải là về chuyên môn, mà là sự quản lý nhân viên, đào tạo nhân viên… Một lần, được tiếp xúc với anh giám đốc sinh năm 1987, anh ấy hiện đang quản lý 2 công ty cùng một lúc, thật ngưỡng mộ.Sau cuộc gặp đó, tôi nhận được một câu nói mà tôi vẫn ghi nhớ đến tận bây giờ “ Không phải là bạn trẻ hay bạn già, quan trọng nhất đó là sự chín về cái đầu”.

    Giờ, tôi chia sẻ ước mơ của tôi với các bạn nhé.3 câu chuyện trên chỉ là những tác động lớn nhất với tôi, thực ra còn rất nhiều nguyên nhân khác nữa.

    “Tôi có một ước mơ sẽ trở thành một người uyên bác về trí tuệ, tôi ước mơ tôi sẽ được sống ẩn dật về già với những nụ cười về sự phát triển của xã hội, tôi ước mơ tôi có đủ trí tuệ để nhận diện trước về cuộc đời, tôi ước mơ tôi trở thành một kỳ nhân, một người có trí tuệ hơn người ....Tôi ước mơ có thể thay đổi và nâng tầm trí tuệ của nhiều người.Tóm lại, tôi ước mơ trở thành một bậc kỳ nhân, uyên bác nhiều tri thức và lý luận…” Ước mơ của tôi, không có điểm chạm.

    Bạn thân mến, không phải ai cũng có được một ước mơ đâu bạn ạ.Tôi cho rằng đó có thể là một “ sở thích “ thì đúng hơn, một cảm giác bạn cho là đúng.Những ước mơ đó,sẽ sớm bị lụi tàn theo sự thay đổi của thời gian, vì nó không được bắt đầu từ trái tim, từ khát vọng bên trong tâm hồn.Giả sử, nếu có một người nào đó ước mơ trở thành một ca sĩ nổi tiếng, bác sĩ giỏi, thầy giáo giỏi…. tất cả đều ổn thôi, thế nhưng bạn có chắc chắn 100% rằng bạn sẽ thực hiện nó tới hết cuộc đời ? Và bạn đã bao giờ thay đổi ước mơ chưa ?

    Giấc mơ của tôi đã được viết ra giấy, và được ghi vào trong tiềm thức.Tôi biết rằng, tôi quá tham lam khi ước mơ như vậy.Nhưng, ước mơ của tôi chính đáng, và tôi tin tưởng vào nó, quan trọng nhất rằng tôi thấy thật sự là phù hợp với tôi.

  7. #27
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Trần Ngọc Khánh

    Ước mơ là điều kiện cần, tự tin là điều kiện đủ, kiến thức và kinh nghiệm là hành trang, táo bạo và quyết đoán là điểm chuyển giai đoạn và kiên trì thực hiện ước mơ … tất cả là điểm khác biệt giữa người thành công và người NATO ( No Action Talk Only )

    Nếu ai hỏi tôi về ước mơ của mình, tôi thường chỉ mỉm cười. Vì tôi biết, tôi có nhiều ước mơ, nên khó có thể chia sẻ. Tôi thường chia các ước mơ của mình thành 3 nhóm ước mơ như sau:
    Nhóm 1: Ước mơ không thể thực hiện được. Đó là các ước mơ của các câu chuyện cổ tích như sẽ có một cây đũa thần để có thể ước mình sẽ có thêm 100 điều ước khácJ hay có thể học được 72 phép thần thông biến hóa của Tôn Ngộ Không để lấp biển dời non trong nháy mắt…
    Nhóm 2: Ước mơ cho bản thân. Đó là điều mơ ước của chính tôi và chỉ dành cho tôi và những người trong cuộc sống của tôi. Như là khi nhỏ thì có ước mơ có chiếc xe đạp để đi học, khi học trung học thì lại tiếp tục mơ ước có chiếc xe máy để đi học chỗ xa….
    Nhóm 3: Ước mơ cho cộng đồng – cho xã hội. Cái này thì chắc không cần dẫn chứng rồi…

    Cả 3 nhóm ước mơ này luôn đồng hành với tôi, cho dù tôi có lớn và trưởng thành ra sao. Có lẽ những ước mơ ở nhóm 2 dần dần chỉ trở thành những mục tiêu phấn đấu cho bản thân và là những mục đích cần đạt được trong cuộc sống. Riêng nhóm 3 là nhóm mà tôi thường lấy nó làm mục tiêu dài hạn và nó luôn có những tầm vóc sứ mệnh cao cả mà có lẽ tôi phải nỗ lực cả đời chưa chắc đã thực hiện được. ( Tôi hay dùng từ lý tưởng để diễn đạt ý này)

    --------------
    Khi còn làm cán bộ Nhà Nước, tôi được đào tạo trong môi trường - trường học Xã Hội Chủ Nghĩa và tôi đã từng tuyên thệ nguyện lấy lý tưởng của Đảng - Chủ Tịch Hồ Chí Minh và của Nhân Dân làm lý tưởng riêng cho mình, nguyện hành động theo lý tưởng : Phấn đấu xây dựng một nước Việt Nam dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ văn minh. Nhưng đây là một lý tưởng quá to lớn so với tôi và tôi đã và đăng nỗ lực thực hiện lý tưởng này. Tôi đã phải cho mình rất nhiều kế hoạch để có thể một phần tham gia việc thực hiện lý tưởng của riêng mình… Tôi tham gia hoạt động kinh tế với vai trò một người đi làm với nhiều ý tưởng sáng tạo đổi mới, mạnh dạn và quyết đoán trong công việc và phát triển hệ thống. Tôi đã mang về thu nhập chính đáng để nuôi sống bản thân và gia đình, đóng thuế đầy đủ và cùng công ty, cùng ngành công nghiệp phát triển để có thể một phần góp sức cho Dân Giàu. Tôi đã tình nguyện thực hiện nghĩa vụ ở Đảo Núi Le - Quần Đảo Trường Sa như là một phần đóng góp cho việc thực hiện Nước Mạnh; tôi đã tham gia rất nhiều việc công tác xã hội, hỗ trợ những người nghèo – khó khăn - bất hạnh trong cuộc sống có được những sự chia xẻ và giúp đỡ của cộng đồng; tôi tham gia vào các tổ chức, mạnh dạn trong công tác phê bình và tự phê bình, dám đấu tranh công khai với tệ nạn xã hội và đã tổ chức - tham gia rất nhiều kế hoạch và cuộc vận động nhằm một phần thực hiện Xã Hội Công Bằng, Dân Chủ Văn Minh…

    Và bây giờ, tôi đang ở đây với một cộng đồng các bạn trẻ dám ước mơ, dám nghĩ, dám làm, dám hy sinh và là nhân tố tốt để lan tỏa các giá trị của sự yêu thương, của khát vọng mang đến hạnh phúc cho nhân loại, tạo giá trị cốt lõi để xây dựng nước Việt Nam ngày càng gần đến đích hơn. Tôi rất vui và hạnh phúc khi có các bạn bên cạnh, các đồng chí của tôi

  8. #28
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Nguyễn Phi Hải

    Tất cả chúng ta đều có những giấc mơ. Giấc mơ to, giấc mơ nhỏ, và chúng ta luôn hướng mọi nỗ lực của mình để có thể thực hiện được giấc mơ của mình.

    Tôi cũng có một giấc mơ. Một giấc mơ dẫu tôi biết nó khó thành hiện thực, rằng rốt cuộc mình cũng chỉ là một kẻ mơ mộng mà thôi. Tôi vẫn không thể đơn giản gạt nó qua một bên được.

    Vì nó là một giấc mơ đến từ tận sâu trong tâm hồn và trái tim của tôi. Vì khao khát thực hiện nó như một trận cháy lớn luôn cháy hừng hực trong tôi.

    Năm tôi 8 tuổi, khi tôi nói ra ước mơ của mình, mọi người đều nghĩ là bình thường vì hầu như đứa trẻ nào cũng nói vậy trong bài tập làm văn của mình. Chúng được dạy để viết như vậy.
    Năm tôi 17 tuổi, khi tôi ra ước mơ của mình, mọi người đều nghĩ đó chỉ là câu nói đùa. Vì ước mơ đó quá trẻ con. Vì ước mơ đó không phải là một thực thể như tiền tài, danh vọng hay là một công việc nào đó. Vì họ tin rằng tôi sẽ quên bẵng đi giấc mơ đó sau khi lăn trải giữa đôi.
    Năm tôi 23 tuổi, tại buổi ra mắt công ty của mình, tôi đã nhắc lại ước mơ đó. Hầu hết những người nghe lúc đó đều nghĩ tôi là một tên khùng, một tên điên bị ảnh hưởng bởi lý tưởng.
    Năm tôi 29 tuổi, tôi nói đến ước mơ của mình. Mọi người đều nghĩ : “đây là một thằng mơ mộng điển hình”.
    ….

    Vì vậy
    Rốt cuộc ước mơ của tôi là gì ?
    Rốt cuộc tôi đã mơ thấy gì trong suốt mấy mươi năm có lên có xuống, thăng trầm vất vả của cuộc đời này?
    Rốt cuộc tôi thật sự mong muốn điều gì nhất cuộc đời này? Rốt cuộc vì điều gì mà tôi có thể hy sinh tất cả mọi thứ khác của cuộc đời mình?
    Tôi còn nhớ lần đầu tiên tôi sinh hoạt Đoàn ở cấp Đại học. Câu hỏi thảo luận khi đó là “ thế nào là tình yêu? Nếu chỉ cho bạn chọn 1 thứ để yêu, bạn sẽ yêu cái gì?”
    Khi đó tôi đã trả lời rằng: Yêu là khi bạn có thể hy sinh tất cả vì một thứ/ một ai đó mà không hề đòi hỏi lại bất cứ điều gì. Nếu bắt buộc chỉ cho chọn 1 thứ để yêu, giữa bạn bè, gia đình, bạn gái, công việc….tôi sẽ hy sinh tất cả mọi thứ của cuộc đời mình…

    ….
    Cho đất nước của tôi.
    Và ước mơ duy nhất của tôi là làm sao để đất nước Việt Nam có thể giàu đẹp, người dân Việt Nam có thể có được một cuộc sống hạnh phúc, no đủ.
    Đó là ước mơ lớn nhất, là khát vọng lớn nhất của tôi. Và con đường để tôi thực hiện ước mơ này là con đường đi về phía chân trời. Một con đường không có đích đến. Một con đường mà tôi sẽ phải đi suốt cuộc đời mình, một cách không mệt mỏi.

    Và vì giấc mơ đó, tôi đã thực hiện rất nhiều cuộc hành trình để đi tìm con đường có thể giúp mình thực hiện được ước mơ đó. Đã đi qua rất nhiều nẻo đường của đất nước Việt Nam, đã gặp và tiếp xúc rất nhiều người, đã tham gia rất nhiều tổ chức, hoạt động… Đã làm qua nhiều ngành nghề
    Cho đến lúc tôi nhận ra rằng chỉ có giáo dục và kinh tế mới có thể đưa mình đến gần với chân trời của mình.
    Rằng mình phải nỗ lực không ngừng để có thể hiện thực hóa giấc mơ của mình.
    Và đó là chặng hành trình tiếp theo của con đường cuộc đời của tôi. Hành trình nghiên cứu và giảng dạy về kinh tế.
    Tôi đã có 5 năm chuẩn bị và thử nghiệm mô hình, kiến thức trên những học trò đầu tiên của mình.
    Và bây giờ, khi tuổi tôi đã đến ngưỡng 30. Đó là lúc tôi phải thực hiện ước mơ lớn của mình.

  9. #29
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Kielin

    Tôi – trọn cả đời này – chỉ có một mong ước duy nhất, là làm tất cả mọi điều để người tôi yêu có một cuộc sống thật hạnh phúc. Đơn giản là cảm giác yêu thương ai đó thật nhiều, muốn dành cho họ những thứ trân quý nhất, không chỉ là một cuộc sống chẳng chút lo toan mà còn là tháng ngày ngập tràn niềm vui.

    Không dưng mà cổ nhân đã nói “Nhất tiếu nghiêng nước, nhị tiếu nghiêng thành, tam tiếu lòng ta say đắm”, đôi lúc là thế, chỉ một nụ cười rực nắng thôi cũng có thể khiến tim ta bồi hồi xao xuyến và ngập tràn động lực sống.

    Tôi luôn tâm niệm rằng, để mang đến người tôi yêu những điều ấy, tự thân tôi phải nỗ lực không ngừng. Công việc, học hành, tham gia vào hoạt động xã hội, phấn đấu để hoàn thiện chính mình. Tất cả những điều ấy nhằm khẳng định rằng, tôi cũng có thể làm tốt những điều tôi muốn một khi tôi đã quyết tâm.

    Tôi đã đọc được đoạn đối thoại trong một bộ truyện Amenosa rằng:
    - Anh có người yêu chưa?
    - Ừm, rất tiếc là tôi vẫn chưa có.
    - Vậy nếu đến một ngày nào đó, khi anh tìm thấy người con gái định mệnh đó, hãy cố gắng hết sức để chứng tỏ tình yêu của anh dành cho cô ấy.

    Có ai trong chúng ta chưa từng yêu? Vì tôi đã từng thấy một người đàn ông, sau rất rất nhiều lần phải chọn lựa một trong số mười người thân nhất của ông ấy trong cuộc đời, cuối cùng người duy nhất mà ông ấy cần chính là người vợ đã bên ông suốt hai mươi năm. Chính là: “ Bố mẹ tôi rồi cũng sẽ già yếu và rời xa tôi, con cái tôi lớn lên rồi cũng sẽ không ở bên tôi nữa, chỉ còn lại người vợ mà tôi nhất mực yêu thương sẽ luôn ở lại bên tôi, cùng tôi sẻ chia mọi niềm vui nỗi buồn trong quãng đời còn lại”.

    Vì chúng ta khi yêu, đều luôn mong mỏi những điều tốt nhất cho người mình yêu. Vì có tình yêu mà con người ta tự giác hoàn thiện mình hơn. Vì có tình yêu mà bản thân ta có sức sống mãnh liệt hơn từng ngày. Tình yêu là căn nguyên của mọi thứ.
    Vì tình yêu đẹp đến thế và ngọt ngào đến dường ấy, thì hà cớ gì ta lại nề hà khi sẵn sàng mang đến người sở hữu tình yêu ấy của ta, một cuộc sống ấm êm, đủ đầy.

    Tôi đơn thuần là nghĩ vậy, có thể một ai đó cho rằng tôi quá cảm tính và sống vì mục tiêu nhỏ nhoi, nhưng đời có là gì khi:

    Nếu suốt đời bôn ba lặn lội
    Mà vẫn không giữ được người tri kỷ hồng nhan
    Thì dù cho có nắm được cả giang san
    Vẫn cảm thấy xót xa ân hận.

    Cuộc sống thiên biến vạn hóa, tình trường muôn nẻo chông gai, những mong ước nhỏ nhoi sẽ mang đến con người ta một sức mạnh tiềm tàng. Và cuộc sống khó khăn có là gì đâu khi mỗi người trong chúng ta luôn có một bến bờ để quay về trong những ngày giông bão.

    Tình yêu là thế thôi, thương nhau và cho nhau tất cả.

  10. #30
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Lê Bá Thanh Bình

    Ước mơ:

    Nếu có ai hỏi cuốn sách nào ảnh hường mình nhất từ trước đến giờ, mình xin trả lời đó chính là bộ sách "Dạy con làm giàu". Nó đã giúp mình mở ra những bí mật của thế giới người giàu, thế giới người nghèo, những khác biệt của hai thế giới mà mình chưa từng biết trước đây. Nó đánh thức trong mình khát khao được bước sang bên phải cuả Kim tứ đồ, để trở thành một người tự do về tài chính, được làm tất cả những gì mình thích và quan trọng nhất là nắm trong tay vận mệnh của chính mình, đem lại hạnh phúc cho mọi người xung quanh và góp phần làm thế giới tốt đẹp hơn.
    .................................................. .................................................. ...................
    Trải nghiệm và các bài học

    Bài học số 1: Thế giới giàu và nghèo

    Một trong những điều mình tự hào trong thời gian vừa qua là mình đã có những thời gian sống chung, sống như người giàu lẫn người nghèo. Có thể bạn không tin nhưng thật sự mình đã từng sống chung với những người lao động cực khổ nhất của xã hội. Bạn tưởng tượng được không một em nhỏ mới 16 tuổi phải bán sức lao động bằng cách vác những lóng gỗ dài cả mét lên những chiếc xe tải cao ơi là cao chỉ để lấy 7000đ/m2 giữa trời nắng chang chang của buổi trưa hè. Họ phải ngủ giữa rừng cao su bạt ngàn chỉ với 1 cái võng, co ro khép nép trong trời mưa bão trong 1 chòi tạm giữa lô, xung quanh là cây đổ ngả nghiêng. Họ phải sống cả tháng trời trong rừng âm u không biết gì đến thế giới bên ngoài để kiếm cái ăn. Các bạn đã từng chứng kiến những người công nhân là trong một xưởng sản xuất bụi bặm, độc hại, làm quần quật chỉ để kiếm ít tiền sống qua ngày. Mình đã sống cùng họ, như họ, cảm nhận về cuộc sống nghèo khổ của con người, cảm nhận về những hạnh phúc, những giấc mơ nhỏ nhoi của người nghèo để nhủ lòng rằng mình phải vươn lên và phải luôn nhìn xuống để cuộc đời mình có ích hơn.

    Ngoài ra, mình đã từng tham gia những hội thảo trong những khách sạn sang trọng nhất, gặp gỡ và tiếp xúc với những con người, giàu có, quyền lực, cảm nhận cái tâm và cái tầm của họ để biết được mình đang ở đâu trong xã hội. Mình đã từng cầm trong tay hàng trăm triệu, đã từng hưởng những cảm giác của người có tiền, có quyền để cảm nhận ma lực của sự tự do tài chính, để không người nhắc nhở mình phải cố gắng hơn để làm chủ vận mệnh của mình.

    Bài học số 2: Nhân viên và ông chủ, lính và sếp

    Trong thời gian vừa qua, mình đã trải qua khá nhiều công ty với khá nhiều vị trí, từ những vị trí thấp nhất cho đến trưởng của 1 phòng. Mình cũng tham gia tư vấn và chứng kiến sự thành lập một số kế hoạch khởi nghiệp từ bạn bè. Mình nhận ra rằng, mỗi vị trí đều có những khó khăn và thú vị của nó. Là ông chủ, bạn có thể thuê mướn nhân viên để họ phát triển ý tưởng và tạo ra lợi nhuận cho mình. Là ông chủ, bạn phải chịu mọi rủi ro, lo lắng tiền bạc trong khi nhân viên thì cuối tháng luôn có những khoảng tiền cố định không phải suy nghĩ nhiều. Là nhân viên, tát nhiên bạn phải chịu thiệt là làm theo ý của ông chủ mà đôi khi không được là chính mình. Là nhân viên, bạn luôn chịu những áp lực từ sếp đặt ra và phải hoàn thành đúng thời hạn, là một người sếp giỏi, bạn phải trăn trở để xây dựng và phát triển đội ngũ cho mình. Để làm tốt mỗi vai trò không phải dễ dàng. Mình đã có trải nghiệm nhìn nhận các vai trò ở nhiều góc nhìn khác nhau. Từ đó mình cố gắng hoàn thành tốt vai trò mà mình đang đảm nhiệm để xây dựng sự nghiệp của mình ở tương lai.

    Bài học 3: Tình bạn

    Cùng với những thăng trầm, mình đã có nhận ra những người bạn đích thực của mình. Không chỉ đến với mình vào những lúc tiệc tùng, vui chơi, các người bạn thật sự còn đến với mình và giúp đỡ vào những thời điểm mình khó khăn nhất. Có ngưòi giúp đỡ vật chất, có người giúp đỡ tinh thần, có người cho những lời khuyên quý giá, có ngưòi lắng nghe và chia sẻ trên mỗi bước mình đi. Mình nhận ra rằng các bạn ấy là những món quà vô giá mà cuộc sống đã tặng cho mình. Mình yêu quý và trân trọng các bạn ấy, các bạn ấy là những bàn tay chìa ra giúp mình ngày càng vươn lên và tốt hơn. Mình tin mình sẽ thành công vì mình có những người bạn tuyệt vời.

    Bài học thứ 4: Tiền bạc

    Có những thời điểm, mình kiếm khá nhiều tiền, tiêu nhiều tiền và cũng có lúc mất rất nhiều tiền vì những quyết định sai lầm nóng vội của mình. Một trong những bài học tôi nhớ nhất là khi tôi muốn chuyển đổi công việc mà thiếu sự chuẩn bị kỹ càng, tôi đã mất gần 100 triệu tiền lương cộng thưởng và hậu quả của nó kéo dài vài tháng liền, ảnh hưởng rất nhiều đến việc làm kế tiếp của tôi cả một thời gian dài. Kiếm tiền và sử dụng tiền đúng mục đích là những bài học đắt giá mà tôi đã trả giá để có được. Khi tôi chưa đi làm, tôi không muốn ở nhà lo lắng nên không hề cho những người thân yêu biết. Có thời điểm, tôi phải mượn tiền từ bạn bè. Tiền bạc là một chủ đề nhạy cảm và dễ ảnh hưởng đến tình cảm bạn bè. Bạn phải thật uy tín và thận trọng khi để tiền bạc xen vào mối quan hệ đó. Những bài học về tiền bạc luôn là những bài học đắt giá nhất mà mình đã được trải nghiệm qua để có những sử dụng tiền hợp lý trong tương lai.

    Bài học 5: Bài học từ những thất bại

    Một trong những bài học đắt giá là việc xác định công việc và những mục tiêu trong cuộc đời. Thứ hai là sự thích ứng với công việc. Trong thời gian vừa qua, mình đã nhảy việc thật nhiều, trải qua nhiều công ty để tìm kiếm một công ty tốt để gắn bó lâu dài, một người sếp tốt, để có thể hướng dẫn mình thành công hơn trong công việc. Mình đã kỳ vọng thật nhiều và thất vọng thật nhiều khi các công ty mình làm chưa đáp ứng được tiêu chuẩn mình đặt ra. Rồi một ngày mỉnh nhận ra rằng sự định hướng và thích ứng quyết định rất nhiều trong sự nghiệp của mình. Mình đã loay hoay nhiều năm để thời điểm này, thông qua những trải nghiệm một lần nữa định hướng lại ở tuổi 27, xây dựng một kế hoạch phát triển bản thân trong tương lai.

    Bài học kế tiếp là ngoại ngữ. Mình đã từng nhận được lời đề nghị những công việc rất hấp dẫn, thu nhập cao với những điều kiện và môi trường làm việc hấp dẫn từ các công ty lớn và mình thất bại chỉ vì tiếng Anh chưa tốt. Hiện mình đang rèn luyện tiếng anh để không bở lỡ cơ hội trong tương lai.

    Mình đã từng hỏi bản thân, vì sao mình phỏng vấn 1 số công ty không thành công. Có lúc vỉ mình quá tham lam, có lúc vỉ mình quá kén chọn, có khi vì tiêu chuẩn của công ty quá cao. Trong quá trình làm việc, có thời điểm mình thấy cái gì mình cũng biết, và có lúc thấy mình đang biết gì. Việc xác định chính xác khả năng của mình, mình đang đứng ở đâu và mình cần phải trau dồi bản thân cái gì là những câu hỏi phải trả lời chính xác để thành công.

    Bài học 6: Một số tự hào

    Mặc dù mình nhảy nhiều việc nhưng điều mình tự hào nhất đó là dám làm những gì mình nghĩ và dám đương đầu với thử thách (Dù có những quyết định sai lầm). Có người hỏi tôi, dù biết công ty chưa tốt, sao không ráng ở lại cho background đẹp rồi nhảy việc. Biết bao lần tôi phải suy nghĩ rất nhiều giữa việc đi hay ở. Ở lại ngồi chơi xơi nước, làm những việc biết rõ là để chữa cháy vì định hướng công ty không tốt mà có thu nhập hay ra đi để tìm kiếm một môi trường tốt hơn, phù hợp với những định hướng công việc của mình và làm lại từ đầu. Câu trả lời là mình dám dấn thân để đi tìm con đường của mình. Tất nhiên bài học ở đây là phải có những nước cờ khôn ngoan hơn và định hướng rõ ràng hơn.

    Mình có 1 tự hào nữa là thời gian làm việc ngắn, nhưng mỗi công ty mình kinh qua, đều có những cống hiến để góp phần vào sự phát triển của công ty. Khi mình ra đi, mình có những người bạn, những đồng nghiệp thật tốt vẫn dõi theo từng bước phát triển của mình.

    Và cuối cùng, điều mình tự hào nhất là kinh qua các công ty, mình luôn chịu trách nhiệm với những công việc mình đã làm. Luôn nhằm mục tiêu giúp công ty tốt hơn và bản thân mỉnh tốt hơn.
    .................................................. .................................................. ...................

    Kế hoạch trong tương lai:

    Giờ đây, sau những trải nghiệm quý giá trong thời gian vừa qua, ở cái tuổi 27, một lần nữa mình refresh bản thân, nhìn nhận về hoài bão của mình rõ ràng hơn, thực tế hơn, nghiêm túc hơn để biết giấc mơ thành hiện thực. Kế hoạch của mình như sau:

    - Trong 3 năm tới, tiếp tục chọn việc về Marketing để thực sự trở thành chuyên gia trong lĩnh vực này và là lợi thế cạnh tranh của mình.

    - Chọn 1 công ty để gắn bó ít nhất 2-3 năm để xây dựng sự nghiệp cho bản thân và cống hiến cho công ty, gắn liền thành công của mình cùng sự phát triển của công ty đó.

    - Trong 1 năm tới, phải nhuần nhuyễn về tiếng anh và biến nó thành lợi thế.

    - Học hỏi, trau dồi kỹ năng làm việc, softskill và ngày càng chuyên nghiệp hơn
    - Học hỏi về khả năng lãnh đạo, tài chính

    - Xây dựng mối quan hệ với bạn bè, mối quan hệ công việc và uy tín trong xã hội

    - Nghiên cứu mô hình kinh doanh để khời nghiệp trong tương lai

    - Học hỏi kinh nghiệm từ người đi trước

    - Xây dựng giá trị cốt lõi của bản thân: Tầm nhìn, kinh nghiệm, tiền bạc, mối quan hệ, kỹ năng

    Đó là những điều kiện cần thiết để mình thực hiện được hoài bão của mình. Dẫu biết rằng nó còn nhiều chông gai nhưng mình sẽ thành công.

    .................................................. .................................................. ...................

    Mặc dù bài viết của mình chưa hay lắm nhưng mình mong nhận được sự chia sẻ, ủng hộ của các bạn, để chúng ta cùng hiểu nhau hơn, cùng nhau xây dựng những ước mơ thành hiện thực và cùng nhau thành công.

  11. The Following 2 Users Say Thank You to helena For This Useful Post:

    Nhóc Nerice (07-19-2011), Siêu nhân (07-13-2011)

Tag của Chủ đề này

Múi giờ GMT +7. Bây giờ là 06:44 AM.
Design by MarNET