Trả lời Chủ đề
Trang 1 của 3 1 2 3 CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 30
  1. #1
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7

    "Phía trước là bầu trời"

    Lên diễn đàn IPL mình biết được cuộc thi Phía trước là bầu trời, đọc thấy nhiều bài hay quá nên có xin phép Ban tổ chức cho post các bài lên 4rum nhà mình để chúng ta cùng tham khảo và thắp lửa cho những ước mơ!
    -------------------------------------------------------
    Bài dự thi của bạn Cao Thị Thùy Liên

    Những giấc mơ dài

    (Bài hưởng ứng cuộc thi “Phía trước là bầu trời” nhân ngày IPL Day, viết một lèo xong nhìn lại hok biết mình có đảm bảo yêu cầu cuộc thi hok nữa )

    Lời tựa

    Tựa bài này lấy cảm hứng từ tên một ca khúc của Huy Tuấn: “Và rồi từng đêm em mơ em mơ. Giữa những đắm say bao nỗi đau… Tựa như một giấc mơ dài có nhau...” đấy bài ấy đấy!

    Mở đầu

    Tôi từng phụ trách một chương trình đào tạo ngành IT. Do bản thân máu me chuyện kinh doanh, khởi nghiệp mà thầy trò chia sẻ rồi đưa cả những môn Entrepreneurship vào chương trình giảng dạy.

    Có lần, tôi nhận được cú điện thoại của một phụ huynh. Bạn sinh viên con bác ấy năng lực rất khá. Bạn nói với ba mẹ là con có thể học để đạt loại giỏi, xuất sắc nhưng con xin phép học vừa đủ thôi (tức trên trung bình), còn lại con dành thời gian làm những việc con muốn làm (kinh doanh, đầu tư…). Thế là mẹ bạn ấy điện cho tôi để nói chuyện hơn 30 phút. Và tôi nhớ nhất là một câu bác ấy hỏi: “Dạy về những giấc mơ thì có… viễn vông quá không con?”

    Xuất thân

    Chung quy thì chúng ta xuất thân thuộc 3 nhóm. Một nhóm may mắn hơn sinh ra trong gia đình có điều kiện sẵn, thật tuyệt vời nếu gia đình có thể là đòn bẩy nâng đỡ chúng ta đi nhanh và xa hơn. Một nhóm sinh ra trong gia đình bình thường, cũng thật tuyệt vời vì có đôi lúc, tôi thật sự mong muốn mình có một cuộc sống bình thường như những người khác, nên tôi nghĩ có thể nhiều người cũng nghĩ vậy.

    Tôi thì thuộc nhóm còn lại, sinh ra trong gia đình không có đủ điều kiện cả về vật chất lẫn tinh thần (nhưng tôi cũng biết mình còn may mắn hơn rất nhiều người). Và điều này cũng thật tuyệt, vì nhờ vậy mà tôi hiểu được sâu sắc giá trị của sự học và sự nỗ lực. Và cũng nhờ vậy mà tôi có thể tiện tặn dễ dàng trong những năm tháng khởi nghiệp, do không biết tiêu xài tiền, không biết điệu đàng nên tiền bạc tôi thoải mái bỏ hết vào việc nuôi Công ty .

    Dù có đôi khi, tôi cảm thấy có lỗi với mẹ. Mấy dì tôi nói mẹ: “Sao chị không khuyên nó vào công ty nào đó làm thuê cho khỏe, cứ phải mở công ty riêng làm gì.”, mẹ tôi tặc lưỡi: “Thôi kệ, “hột giống” mà...”

    Tôi ít chia sẻ với gia đình là tôi đang làm gì, tôi chỉ im lặng làm và tự nhủ “Mẹ chờ con vài năm nữa”.

    (Mở ngoặc, ghi chú này dành cho những người chuyển từ nhóm này qua nhóm kia do một biến cố nào đó: Ô vậy thì tuyệt vời gấp đôi!)

    Đừng ngồi yên trong bóng đêm

    Tiêu đề này lại là cảm hứng từ tên một ca khúc xì tin khác.

    Trong 16 nhóm tính cách của bài kiểm tra MBTI, tôi thuộc nhóm được cho là hiếm nhất. Trực giác và hướng nội. Tôi có những tính cách trái ngược hẳn với những tính cách cần thiết cho một doanh nhân. Lúc phỏng vấn IPL, anh Cao Tiến Vị hỏi tôi “Em bảo khuyết điểm của mình là “không thích quan hệ xã giao”, vậy sao làm lãnh đạo?”. Ừm, tôi vẫn nhớ cái cảm giác của những lúc đứng / ngồi trong đám đông, tôi chỉ muốn chui vào một góc nào đó cho an toàn. Hoặc nếu doanh nhân cần kín tiếng và đĩnh đạc thì đôi khi tôi cứ tung ta tung tăng, thật lòng chia sẻ những gì mình nghĩ.

    Sinh tháng 5, tôi thuộc chòm sao Song Tử, nhóm được cho là khó hiểu nhất bởi những tính cách mâu thuẫn lẫn nhau. Bạn thấy tôi nhí nhảnh, cũng đúng, mà bạn thấy tôi như bà già, cũng đúng.

    Bằng trực giác, tôi hiểu người khác khá đúng và khá nhanh. Bằng sự phức tạp, tôi cô đơn vì không ai hiểu mình.

    Nhưng chấp nhận tính cách mình như vậy và vẫn mở lòng ra, hay chấp nhận để tính cách đó chi phối cuộc đời của mình, thì đôi khi lại là do sự lựa chọn của mình.

    Tập hiểu thế giới, hay mong chờ thế giới hiểu mình, hay cả hai, cũng là lựa chọn của mình.

    Con đường

    Tôi không chắc về việc có một quy tắc hay kinh nghiệm gì đó để mà tìm ra con đường của mình hay không. Tôi chỉ nghĩ một chất xúc tác nhỏ là cứ làm hết mình với mọi thứ đi đã, rồi ngẫu nhiên thế nào đó mà dần dần chúng ta sẽ nhận ra con đường của mình.

    Năm cuối Đại học và 2 năm sau khi ra trường là một giai đoạn hoang mang, bế tắc của tôi khi tôi bị mâu thuẫn giữa học vấn của mình (IT) và cái mình thích (lúc đó, tôi mơ màng nhận ra sở trường của mình là gì đó về “quản lý, điều hành”, còn chứng tích là hồ sơ xin việc mà).

    Rồi tôi được một anh bạn rủ ra mở Công ty, giờ nhìn lại, lúc đó tôi đúng là “điếc không sợ súng”, lựa chọn đó chỉ là một cứu cánh cho lúc bế tắc. Nhưng cũng nhìn lại vào lúc này, mới thấy đó là một bước ngoặt giúp tôi nhận ra con đường của mình (bước ngoặt thứ hai, tham gia IPL, giúp tôi xác định được mình sẽ đi trên con đường đó như thế nào).

    Và hóa ra, học vấn của tôi lại giúp tôi rất nhiều trong việc làm cái mình thích.

    Đam mê

    Cũng chẳng thể chia sẻ kinh nghiệm gì về việc tìm ra đam mê, thật là “hên xui” quá đó mà.

    Từ trải nghiệm của riêng tôi, thì ban đầu chỉ là thích thích, tò mò một thứ gì đó, rồi duyên cớ xui khiến mình nhào vô làm thử.

    Rồi càng tìm hiểu, càng làm, càng thấy thích. Và nếu sau 3 năm nhìn lại, bạn vẫn thấy mình thích nó, dù lê lết ì ạch nhưng hóa ra là mình vẫn đang theo đuổi nó, thì chắc bạn biết đam mê của mình là gì rồi á.

    Giấc mơ

    Đối với tôi, tôi thấy mình không phải là đang ôm một giấc mơ gì hết, thật sự như vậy.

    Tôi chỉ là đang “nhìn thấy” một bức tranh phía trước. Lúc đầu bức tranh đó nhỏ, dần dần nó lớn hơn và rõ ràng hơn. Và tôi cắm đầu cắm cổ chạy theo bức tranh đó, vẽ nó ra để người khác cùng thấy.

    Không phải là “tiên đoán” hay “tầm nhìn” gì hết, tôi đang cố gắng diễn tả (với bạn đọc) là mình thật sự nghĩ như vậy, cảm thấy như vậy.

    Có nhiều khi, nhìn bằng lý trí, tôi hơi bối rối với những suy nghĩ không biết điều gì đang xảy ra với mình, mình sẽ đi về đâu. Nhưng rồi tôi cứ tiếp tục như thể có một niềm tin gì đó, mà thật sự là tôi không cảm thấy mình đang vịn vào một niềm tin gì hết trơn.

    Cứ đâm đầu làm điều mình thích và “thấy” theo kiểu đương nhiên phải thế, chắc vậy cũng khỏe, đỡ áp lực .

    Sống một cuộc sống thật sự

    Nhưng không phải dễ dàng để đâm đầu làm điều mình thích đâu nha. Suy cho cùng, làm cái gì cũng có thử thách.

    Tôi thích một câu trong một cuốn sách. Tôi chưa đọc cuốn sách này mà chỉ là được một người bạn chia sẻ lại câu ấy:

    “Cần quá nhiều nhận thức và sự dũng cảm để sống một cuộc sống thật sự trong thế giới này” (“Nước Mỹ nước Mỹ” – Phan Việt)

    Tôi vẫn nhớ cảm giác lúc mình rơi nước mắt khi nói với người mà mình đã mong muốn là sẽ cùng đồng hành đến suốt đời (à, phần lớn trong bài này là nói về chuyện công việc ): “Có lẽ, đi một mình cần sự dũng cảm hơn nữa”.

    Tôi vẫn nhớ những năm tháng khởi nghiệp đầu đời, có lần tôi ngồi khóc rất to, rất dữ dội (đến nỗi dì tôi ở phòng kế bên tông cửa chạy vào “Có chuyện gì vậy con?”) trước cách cư xử của một người bạn. Và rồi khi đó tôi có trải nghiệm đầu tiên của việc mất đi một người bạn thân vì chuyện kinh doanh. Để rồi từ đó về sau tôi luôn cố gắng để không phải mất thêm một người bạn nào nữa, và tôi cũng đủ bình tâm khi gặp lại tình cảnh đó .

    Nhìn lại những sự cô đơn, áp lực, vất vả và cả “niềm đau” mà mình đã trải qua, đôi khi, tôi ngại ngần về việc động viên các bạn đi sau “Hãy mơ đi!”. Vì rằng cái giá phải trả đôi khi là khá lớn.

    Nhưng những trải nghiệm có được cũng rất phong phú, khi mình theo đuổi đến cùng một điều gì đó.

    Viết đến đây tôi nghĩ ra một khẩu hiệu mới: “Hãy sống đi!”

    Kết thúc

    Bài này tôi tập viết theo phong cách của một ông cụ 70 tuổi, viết cuốn “Mạn đàm nhân sinh” mà tôi rất thích. Bác ấy là người sáng lập tập đoàn Panasonic, Matsushita Konosuke. Cuốn sách là những chia sẻ của bác ấy vào những năm tháng cuối đời người. Giản dị mà sâu lắng, không có gì cao siêu hoa mỹ nhưng những người trải nghiệm nhiều sẽ cảm thấy đồng cảm rất sâu sắc. Hy vọng đến 70 tuổi, tôi có được sự thông tuệ như bác ấy.

    Lơ thơ, những cánh hoa lơ thơ, gió thu về
    Bỡ ngỡ, ngoài trời thay áo mới dịu mát hơn
    Tôi mơ, có lẽ tôi đang mơ giấc mơ nào…
    Người hát tình ca.
    Last edited by helena; 07-06-2011 at 04:56 PM.

  2. The Following 2 Users Say Thank You to helena For This Useful Post:

    Outlier (07-06-2011), Siêu nhân (07-09-2011)

  3. #2
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Lê Thị Tú Uyên

    Ước mơ tôi ...

    Tôi sinh ra và lớn lên Ở một làng quê nghèo, chứng kiến bao nhiêu cái khó, cái khổ của những người nông dân thiếu tiền - cái khốn khó của mọi thời đại. Làng quê ấy, bạn đã gặp đâu đó trong "Sống mòn", "Cố Hương" và rõ nhất trong "Làng Vũ đại ngày ấy". Chỉ vì tiền mà người ta mất hết cả lương tâm, quẫn trí làm liều, gia đình li tán, vì tiền mà bán cả anh em, con cái... Tuy nhỏ nhưng tôi cũng đã hiểu: Nghèo là 1 cái hèn, có tiền thì mới được tôn trọng, mới có thể nói được người khác.

    Tôi có máu kinh doanh từ nhỏ.

    Học lớp 7, cũng chưa biết rõ ước mơ là gì, chỉ muốn tìm cách tạo ra tiền. Hồi đó, vụ kinh doanh thành công nhất là lấy những món hàng mới về bán trong cái quán nhỏ xíu 4m2. Học trường chuyên trên thị trấn, đối diện trường có 1 cái quán, buôn bán rất phát đạt. Tôi thường lấy lại những thứ bán chạy ở đó, con nít hay mấy đứa bạn tôi bu đông bu đỏ để giành giật nhau mua để mang về quê bán. Có cái thành công, có cái thất bại thảm hại (vì con nít nhà quê làm gì có tiền ). Vụ thành công nhất ở quán phải kể đến vụ tôi ăn theo phim Hoàn châu cách cách 1 - lấy ảnh về bán. Hồi đó, bọn nhóc nhóc tuổi tôi hay thích dán hình ca sĩ diễn viên nổi tiếng.

    Lớp 9, nhà ở gần trường. Đến ngày thi tốt nghiệp, phụ huynh thường đến đưa con đi thi kín cả 1 đoạn đường. Tôi cũng tập tọe, tận dụng khoảng sân để mở 1 chỗ cho gửi xe, những tờ card giấy là chữ kí mẹ tôi cắt làm đôi. Cũng đơn giản thế thôi, nhưng nhớ rất rõ sự sung sướng khi buổi tối ngồi đếm được hơn 45,000đ (Hồi đó cả nhà đi chợ chỉ có hơn 10,000 ... cả tháng tích cóp tiền đi chợ của mẹ mỗi ngày 200 cũng được có 60,000). Giá trị lúc đó 1 tháng thuê cái nhà mái bằng trên thị trấn cũng chỉ có 50,000 ). Và tất nhiên tôi hưởng trọn vì tôi tự làm từ đầu đến cuối mà.

    Cấp 3, hình như lúc đó cũng chưa có ước mơ thì phải. Chỉ biết là phải học để đi ra xã hội cho bằng bạn bằng bè. Đến lúc chọn ngành thi cũng chỉ biết là sẽ đi Kinh tế - cái nghề dạy để kiếm tiền thôi.
    Năm I đại học, lang thang ra tiệm sách cũ. Vớ được cuốn cha giàu cha nghèo... Từ đó, mới hiểu cái ứoc mơ mà mình chưa bao giờ gọi tên đó là :

    Ước mơ trở thành 1 doanh nhân thành đạt.

    (Doanh nhân theo định nghĩa đơn giản của tôi : Là người có thể tạo ra giá trị cho xã hội chứ không phải là người móc tiền từ túi người này qua người khác)

    Có 1 lần đọc bài tạp văn nhận xét về giáo trình trong sách Giáo khoa của Nhật: Đất nước Nhật còn nghèo, trong khi SGK của Việt Nam - 1 đất nước nghèo nàn lạc hậu vì mới thoát khỏi chiến tranh lại luôn dùng từ để ca ngợi đất nước: Non xanh nước biếc như tranh họa đồ, rồi “ Rừng vàng, biển bạc”. Nhưng tôi sẽ nhớ mãi câu : Đất nước Việt còn nghèo, rất nghèo.

    Ngày còn ở quê, cầm túi cafe, nhớ những câu nói đầy tâm huyết của chú Đặng Lê Nguyên Vũ, sự khắc khoải về thói quen của người tiêu dùng Việt: Làm sao để Người Việt Nam dùng hàng Vịêt Nam và tinh thần của những doanh nhân thời kì đổi mới. Vẫn còn đó ám ảnh về câu chuyện về tinh thần dùng hàng nội địa của chàng trai người Hàn Quốc: nhất định không chịu đổi chiếc bút HQ lấy 1 cây bút hàng hiệu của Mỹ và còn khẳng khái nói: Tôi là người HQ nên chỉ dùng đồ của HQ sản xuất. Đó cũng là một dạng khác của tinh thần yêu nước nồng nàn.

    Những câu chuyện ấy cứ đeo bám theo tôi suốt những năm tháng ngồi giảng đường.

    Ra trường, gần 2 năm nhìn lại vẫn thấy mình tay trắng. Vẫn chỉ biết ái ngại xót xa khi nhìn thấy những cảnh đời bất hạnh, đó là cảnh đập vào mắt ngày qua ngày của những người ăn xin nằm lê lết trên cầu chữ Y, hay những buổi chiều đi làm về chợt thấy ái ngại khi nhìn thấy 1 chú dựng chiếc xe đạp bên lề và ngủ ngon lành giữa dòng người tấp nập, hay cảnh cậu bé bán vé số chợt vui mừng khi lượm được điếu thuốc ai hút dở bỏ lại và lẩm bẩm: Lâu lắm rồi chưa được hút…

    Cũng chỉ ái ngại, xót xa rồi dừng ở đó. Vì biết mình chưa đủ sức làm gì…

    Tôi cứ loay hoay với bài toán cuộc đời. Nhưng tôi tin vào bí mật của may mắn, tin vào lực hấp dẫn. Và tôi cũng tin người đã trao cho tôi cơ hội để được đứng trong hàng ngũ khởi nghiệp cùng chị. Đó là một may mắn quá lớn và tôi sẽ cố gắng để không phải nuối tiếc vì để may mắn tuột qua một cách dễ dàng. Dẫu những may mắn của cuộc đời giống như 1 nắm cát, nếu cứ nắm thật chặt cho dù cát rơi ra ngoài hết thì cũng sẽ còn lại một chút trong tay.

    Tôi xin dừng ở đây vì tôi biết mình chưa thực hiện được ước mơ của mình. Nhưng tôi biết mình đang trên đường đi đến ước mơ đó. Tôi tin mình sẽ thành công, và để có thể thành công tôi chấp nhận làm những vịêc nhỏ nhất..

    Tôi sẽ không bao giờ từ bỏ ước mơ ấy, dẫu biết rằng tôi cũng như bao nhiêu bạn trẻ khác vẫn đang loay hoay tìm một lối để bước đi, vẫn đang loay hoay, khắc khoải trước sự đói nghèo của người dân, sự lạc hậu của nền kinh tế, bế tắc trước sự độc quyền, quan liêu, trì trệ của nền nhà nước. Nhưng tôi có một niềm tin : Nếu cứ tiếp tục bước đi và không bao giờ từ bỏ chắc chắn mình sẽ tìm ra ánh sáng cho cuộc đời.

    Vẫn nhớ chia sẻ rất sâu sắc của một người thầy - một mẫu người mà tôi hướng đến khi đã thành 1 doanh nhân, tôi sẽ tiếp tục sẻ chia kiến thức, nhiệt huyết cho những thế hệ sau:
    Cuộc đời như một chuyến tàu... Không ai biết trước ga nào mình sẽ đến...

    Thân tặng mọi người bài thơ "Phía trước là bầu trời" :

    Phía trước là bầu trời rộng lớn
    là rủi may là giông gió nổi trôi
    Ta bé nhỏ giữa vòng quay định mệnh
    Vẫn hằng mong phía trước là bầu trời
    ...........................
    Phía trước là bầu trời rộng mở
    Mỗi ngày qua một bước tới tương lai
    Gần thêm nữa bàn chân em dẫu mỏi
    Vẫn gần hơn: Phía trước là bầu trời
    Phía trước là bầu trời
    Phía trước
    Là tủi hờn, là nứơc mắt
    hôm nay
    là nụ cười, là hoa, là tất cả…


    Ashoka

  4. Các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến helena cho bài viết này:

    Outlier (07-06-2011)

  5. #3
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Nguyễn Vũ Đức Thuận

    Ước mơ thì ai cũng có rất nhiều , nhưng bản thân tôi , có lẽ ước mơ đã được khẳng định và quyết tâm từ những ngày bắt đầu của cuộc thi IPL1.

    Tôi được sinh ra trong 1 gia đình có truyền thống làm nghề Điện của công ty Điện lực TP.HCM, ông nội , và bố. Vì thế, khi vừa rớt ở lần thi đại học đầu tiên của cuộc đời vào năm 1998 thì tôi đã được hướng dẫn để trở thành 1 người công nhân ngành Điện , 1 công việc với mức lương ổn định và hấp dẫn lúc bấy giờ. Nhưng tôi không đồng ý và xin được thi đại học thêm 1 lần nữa, và kết quả chỉ là đậu cao đẳng CNTT , 1 ngành mà thời điểm ấy rất hot, nhưng với 1 bài toán về kinh tế và xin việc làm khi ra trường, và tôi cũng cảm thấy mình không đam mê lắm nên đã chọn con đường dễ để đi , và đó là con đường bước vào ngành Điện , 1 ngành của nhà nước.

    Nhưng đến 1 ngày , có cuộc thi IPL1 diễn ra, tôi cũng nộp hồ sơ đi thi, để thử sức mình , nhưng đã bị loại từ vòng 1 , đó cũng là kết quả mà tôi dự đoán ban đầu . Thế là, từ đó, tôi đã kết nối được với 1 vài bạn cũng thi IPL và tham dự các buổi off, ở đó tôi được chia sẻ thế nào là ước mơ, thế nào là giá trị sống, và tôi được gặp các cô , các chú đã thành công, họ cũng chia sẻ con đường họ đã đi , và dẫn đến :Tôi cũng có 1 ước mơ, Ước mơ trở thành 1 diễn giả về tạo động lực sống.

    Nhưng vì vấn đề kinh tế, vì tiền bạc, vì công việc đã và đang rất ổn định , tôi chỉ dám thực hiện các bước đi đến ước mơ của mình với những bước chân thật ngắn và nhỏ, không thấy hiệu quả nhiều. Và bước đột phá thứ 2 xảy ra cho quá trình đạt đến ước mơ, là khi cuộc thi IPL2 bắt đầu , và tôi cũng đã rớt vì quá tuổi để tham dự, và thế là tôi tự hỏi , khi nào thì mình sẽ đạt ước mơ đó, Khi tôi chết ah.

    Thế là tôi quyết định nghỉ việc để đạt được ước mơ trước năm 35 tuổi, ngày 30/10/2010 , tôi nhận được quyết định nghỉ việc theo như nguyện vọng. Tôi cũng đã thành lập công ty trong thời điểm này . Kết quả là mang nợ gần 200 triệu , và 7 tháng liền không có 1 khoản tiền nào vô. Thật sự là chưa bao giờ lại mất niềm tin và mất giá trị bản thân như lúc này.

    Từ nguồn thu nhập 1 tháng gần 10 triệu, chưa biết vay nợ là gì trở thành 1 người chỉ có 10.000 trong túi,và hầu như luôn phải vay nợ để sống sót; từ 1 người được nhiều người tôn trọng do có thể giúp đỡ họ khi hoạn nạn , trở thành 1 người chẳng là gì, từ 1 người tự tin vào các giá trị bản thân mình thành 1 người không biết rằng mình có còn nên sống trong cõi đời này không….. Mất tự tin , mất giá trị , tôi cảm thấy tôi đã mất tất cả, không còn ngày mai chứ đừng nói gì đến ước mơ.

    Nhưng trong giai đoạn này, khi đã mất niềm tin , tôi lại càng đọc sách nhiều hơn, tôi càng khẳng định ước mơ của mình và công bố với mọi người. Tôi đã chia sẻ cảm xúc của mình , đón nhận những giúp đỡ của những bạn, những người ủng hộ mình. Và tôi lên diễn đàn IPL . tôi đã gặp rất nhiều bạn có ước mơ, có bạn đã hiện thực hóa, và cũng có bạn chưa dám làm gì. Có bạn đã thành công, và cũng có không ít thất bại. Nhưng tôi đã gặp những người bạn làm tôi sáng tỏ hơn ước mơ của mình, tôi đã tìm được những đồng sự, những người lên tinh thần cho tôi thông qua họ đã chia sẻ.

    Đầu tháng 6/2011, tôi tham gia vào Zagvillage, 1 dự án của 3 bạn trên diễn đàn IPL đã mở ra. Tôi đến vì thấy ở nơi đó đề cao tình yêu thương, đó là điều thật sự cần thiết để an ủi khi bạn đang mất tình thần, khi mà xã hội hiện nay toàn những người lừa dối nhau. Chính sự quan tâm của các thành viên , trên diễn đàn, và tại dự án, đã làm tinh thần tôi càng tăng thêm, và càng thêm củng cố cho ước mơ của tôi.

    Với 1 niềm tin mãnh liệt vào con đường đã chọn, và sự ủng hộ , lên tinh thần và chia sẻ của các bạn , chính điều đó càng làm tôi tin rằng tôi đã chọn lựa đúng. Điều quan trọng nhất muốn chia sẻ ở đây, mượn giá trị của cuốn sách tâm đắc nhất tôi đã và đang đọc :” Think and grow rich” để nói : Bạn phải hiểu rõ mong muốn của bản thân, hình dung mình đã đạt được với tất cả cảm xúc của mình, CÓ 1 NIỀM TIN MÃNH LIỆT VÀO BẢN THÂN, VÀO ƯỚC MƠ, kiến thức chuyên sâu sẽ được học hỏi bởi nhiều nguồn và nhiều cách , nên đừng chờ đợi khi biết hết mới làm. Hãy kiên trì và có một kế hoạch rõ ràng, chính lúc đó, bạn sẽ có được những người hỗ trợ , hướng dẫn và giúp đỡ mình đạt được ước mơ

  6. Các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến helena cho bài viết này:

    Outlier (07-06-2011)

  7. #4
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Trà Kim Anh Minh

    Ước mơ về một tương lai tươi sáng của xã hội

    Tôi nghèo, đó là sự thật. Bởi vì cái nghèo xuất phát từ rất nhiều thứ xung quanh tôi.

    Vốn dĩ tôi sinh ra từ một gia đình bần nông, khi sinh ra gia đình không có của ăn của để, làm gì cũng phải tính toán từng chút một, thậm chí bữa ăn đôi khi cũng không đủ để ăn. Cái nghèo vật chất nó ảnh hưởng rất sâu vào trong tâm trí của tôi ngay khi còn nhỏ, và dần dần theo thời gian nó lớn lên và trở thành sự tị nạnh với những đứa bạn xung quanh, vốn dĩ có điều kiện sinh hoạt tốt hơn tôi rất nhiều. Chính điều đó từ từ đó thôi thúc tôi luôn làm cái gì đó để thoát cái nghèo, thoát cái cảnh tù túng về tinh thần, thoát cái cảnh phải nghe lải nhải tính toán về tiền bạc suốt ngày…..

    Lúc còn nhỏ thì suy nghĩ thật đơn giản và nhỏ nhoi là làm cách nào học thật nhiều, thật giỏi để sau này tôi có thể kiếm được một công việc nào đó khả dĩ có thể nuôi sống chính bản thân tôi, và đáp ứng những điều mà từ nhỏ tôi mong mỏi vẫn không có khả năng làm được. Và điều đó cứ tiếp diễn dần khi tôi lớn lên, thế nhưng đồng thời nhận thức của tôi cũng lớn lên theo khi tôi dần nhận ra bên cạnh việc học còn rất nhiều vấn đề xã hội khác, nó thay đổi không còn bó hẹp trong vấn đề cá nhân nữa. Ước mơ nhỏ nhoi về một cuộc sống dư dả về tài chính đã thay đổi bằng ước mơ cao hơn và rộng lớn hơn.

    Khi tôi lớn hơn, ngoài bạn bè xung quanh, tôi đã biết và tiếp xúc với bạn bè quốc tế thông qua nhiều kênh khác nhau như giao lưu, internet,…. Và tôi nhận ra một điều là nếu so sánh một hoàn cảnh sống mà bấy lâu nay trong tôi suy nghĩ là sung sướng, là tốt, là đầy đủ về vật chất và tinh thần cho riêng bản thân đã sụp đổ. Lúc này, tôi đã nhận ra thêm một điều là mình đã thiếu sự văn minh trong nếp sống, thiếu sự quan tâm để ý đến mọi người xung quanh.

    Lại một lần nữa tôi lại thấy tôi nghèo, nhưng lần này tôi buồn hơn cả vì cái nghèo này là nghèo về mặt tinh thần. Tôi vốn sinh ra ở nước nào thì chịu ảnh hưởng nền văn minh của nước đó, đó là điều không cần bàn cãi, một con đại bàng sống giữa bầy gà thì suốt đời chỉ nhận thức mình là gà mà thôi. Thế nên một lần nữa sự tị nạnh của tôi lại được dịp bùng phát, tôi tị nạnh với các bạn bè quốc tế về nền văn minh của họ, tị nạnh về văn hóa giao tiếp, văn hóa làm việc, tị nạnh thậm chí cả đến cách họ giải quyết một vấn đề,…. Điều đó thôi thúc tôi thay đổi để học theo nền văn minh của họ kết hợp với cái gốc chân chính của nền văn minh nước nhà và truyền bá những tư tưởng ấy cho mọi người.

    Thế nhưng khi tôi áp dụng điều đó vào nơi tôi đang sống thì hình như tôi lại bị lạc lõng khi có quá nhiều người không hành động giống tôi, và dần dần tôi gần như trở thành một cái cây bỗng dưng đứng thẳng trước quá nhiều cây cong. Xã hội luôn luôn chừa một khoản trống để cái cây bản thân phát triển theo chiều đó, hay nói cách khác xã hội đã định hướng tính cách của con người trong một miếng tranh ghép hoàn chỉnh. Nếu vô tình hay cố ý bạn muốn thay đổi điều này, hay nói cách khác là cái cây của bạn phát triển chồng lấn các cây khác thì chắc chắn là nếu bạn đủ cứng cáp thì bạn tồn tại, nếu yếu thì bạn lại bị xã hội uốn bạn theo cái mô hình cũ. Chính suy nghĩ này lại một lần nữa thay đổi ước mơ của tôi, từ một ước mơ hưởng thụ cá nhân đã phát triển lên thành ước mơ xây dựng xã hội.

    Thế nhưng ước mơ này vốn dĩ không đơn giản và dễ thực hiện như bao ước mơ như trước kia mà tôi đã làm, vì đơn giản ước mơ lần này của tôi quá lớn, nó không bao hàm là cá nhân mà bao hàm cả xã hội. Tôi rất thích câu nói “Thay đổi thái độ, thay đổi cuộc sống”. Thế nên tôi tích cực truyền bá tư tưởng sống tốt đẹp, truyền bá văn minh đến từng người xung quanh, truyền bá sự cảm thông sâu sắc đến đồng loại khi gặp hoạn nạn…. với mục đích vì một xã hội tốt đẹp hơn.
    Thế nhưng khi nhìn lại, tôi lại nhận ra một lần nữa hành động của tôi chẳng khác nào như muối bỏ bể, chưa kể ai cũng nhận ra giá trị cuộc sống mà họ nhận được khi thay đổi, bởi vì sự thay đổi đem lại cho họ kết quả quá nhỏ bé. Ở đây có thể nhận thấy rõ ràng mối quan hệ biện chứng giữa vật chất và ý thức. Nếu người dân có cuộc sống đầy đủ thì có lẽ họ sẽ quan tâm giúp đỡ người khác nhiều hơn, thế nhưng thực tế đất nước lại không như vậy, cho nên không ai quan tâm đến những điều xa vời như sống văn minh là như thế nào, quan trọng là họ có sống đủ cuộc sống của họ hay không. Như vậy để giải quyết vấn đề này thì chúng ta cần giải quyết như thế nào? Khai hóa ý thức trước hay đảm bảo cuộc sống trước? Hiện tại chúng ta đang nghèo về cả hai vấn đề này, nghèo về vật chất muốn thay đổi nó là cả một quá trình và phức tạp vì nó còn liên quan đến nhiều khía cạnh cả quốc tế và cả vấn đề nội lực hiện tại. Vấn đề làm giàu về văn hóa có lẽ sẽ không phức tạp bằng vấn đề làm giàu về vật chất, bởi vì nó là sự lay động ý thức của mỗi bản thân con người. Vấn đề là chúng ta cần ở đây là một cộng đồng kết hợp có khả năng tạo thành con sóng lớn để tạo giá trị lan tỏa và cuốn sạch những tàn dư văn hóa cũ và xây dựng một nền văn hóa mới tốt hơn, để rồi từ đó mới “thay đổi được cuộc đời”.

    Giấc mơ vẫn đơn giản chỉ là giấc mơ, vấn đề là tôi đang làm hết sức mình để cho giấc mơ đó trở thành sự thực bằng các hành động cụ thể. Tôi chỉ có một mong mỏi là nhờ các bạn trong chương trình IPL khóa 2 nâng giúp tôi giá trị cuộc sống, bằng tài năng và sự nhiệt huyết của các bạn, làm lan tỏa các giá trị văn hóa đến cộng đồng. Tôi chỉ như một con kiến chăm chỉ tìm mọi cách truyền bá tư tưởng và cách làm của mình đến với tất cả mọi người mà các bạn trong chương trình IPL khóa 2 là một trong những mục tiêu truyền bá của tôi.

    Văn minh là một cái bánh xe nếu chỉ một mình tôi cố sức lăn chắc rất lâu mới có thể đi đến đích và thậm chí còn bị nó đè bẹp. Mong các bạn IPL khóa 2 tiếp sức và kề vai cùng tôi đẩy nhanh cái bánh xe văn minh khổng lồ nặng nề này về đến cái đích cuối cùng, vốn gian khổ mà đầy đầy vinh quang này.

  8. Các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến helena cho bài viết này:

    Outlier (07-06-2011)

  9. #5
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Vũ Văn Đức

    23 Năm Một Chặng Đường!

    Ước Mơ Xa Vời Nhưng Không Là Hoang Tưởng

    Ngày 09/10, 23 năm về trước tôi chào đời. Một buổi chiều mưa gió, ngập ngôi làng bé nhỏ của tôi.
    Căn nhà tranh, vách đất, mẹ ngồi ôm tôi, bên trên che tấm bạt nhỏ khỏi mưa ướt thằng con bé bỏng của mình.

    Chẳng mấy chốc 5 tuổi. Mà tôi vẫn đòi bú tý mẹ. ra nhà trẻ bạn bè chọc, tự ái nhưng vẫn nhất quyết không từ bỏ và vẫn tiếp tục. ^&^. Lúc đó ước mơ của tôi là gì nhỉ. Có lẽ là một bịch kẹo, một chiếc phiếu bé ngoan. và được công nhận là cháu ngoan Bác Hồ.

    6 tuổi tôi theo bố mẹ vào Sài Gòn, lần đầu tiên được đi tàu hỏa, thích vô cùng, chạy nhảy hết toa này đến toa khác, Mẹ kể : hồi đó các anh chị sinh viên ai cũng thích bế tôi, nhưng muốn được bế tôi một điều bắt buộc, là phải có đồ ăn để dụ dỗ. Mẹ nói. có một chị tên thảo nhận làm em nuôi, kêu sau này em nó lớn, sẽ tìm thấy chị. Cũng chẳng biết giờ đây chị đang ra sao và như thế nào. Tôi muốn gặp lại chị "tôi tin vào duyên số"

    Ngày đầu tiên đi học, ở một thành phố trù phú, chẳng có điều gì giống ngôi làng thân thương kia. Trường mới, thầy mới, bạn mới ... cái gì cũng mới. lạc lõng, trống trải. Lúc này mơ ước của tôi là muốn được trở về quê. với thằng lịch, thằng duy chơi bắn bi. với con bé hiền, bé hưởng chơi đồ hàng, và chơi hít le bùm nổ nữa. ^&^. Giờ thì chúng nó đã lấy vợ lấy chồng hết rồi. Đưa nào cũng có 1 đưa con. Có thằng lịch chơi ác, đặt tên con nó là đức luôn. ^^.

    1 năm sau tích lũy đủ vốn. Gia đình tôi lại quay về Bắc Ninh, Thành lập công ty may mặc Đông Đức trên thị xã. Lại một cuộc sống mới, bạn bè mới và ngôi trường mới. Tôi nhớ mãi dãy phố đấy, ở đó cũng là nơi đầu tiên tôi tập đi xe đạp. Có chị Tém, Thằng Hùng, và bao kỷ niệm ngày mấy chị em ở bên nhau. Nhưng rùi khi gia đình chẳng còn gì nữa. Tôi phải rời xa nơi này. Lúc đó tôi nhớ họ vô cùng. Lúc đó tôi mơ ước là được ở đó, được đi chơi, dắt tay nhau cùng đi học như ngày nào. Năm ngoái tôi đi tìm thông tin về họ thì họ đều qua nước ngoài sống cùng gia đình rồi. Giờ thỉnh thoảng những ký ức ngày xưa vẫn ùa về trong tiềm thức.

    Về quê. Mẹ mới sinh em gái được 2 tháng. nhà chẳng có gì để ăn. Cũng vất vả khó khăn xíu. Đi học thì bị bạn bè xa lánh, trêu chọc, cũng tủi thân xíu. Tôi cũng đi làm nhiều việc lắm. Lúc đó cũng mới 10 tuổi thôi, cũng ko làm được nhiều việc nặng. Ngôi làng thân yêu của tôi năm bên bờ sông đuống, lên nhiều cá, tôm, cua lắm. Tôi cùng những đứa trẻ trong làng, nhưng họ lớn hơn tôi nhiều. thường xuyên thả lưới , đặt giọng tôm, cua. Lúc đó tôi mơ ước, mình sẽ phải là người bắt được nhiều nhất, cố số lượng lưới, giọng tôm, giọng cua nhiều nhất. và tôi đã làm được. ^&^.

    Uh thì cũng có thông minh, cũng nhanh nhẹn. Nhưng thời gian dành cho chuyện học ít quá, lại ham chơi nữa , lên đến tận kỳ 2 năm lớp 12, tôi mới biết tính số mon môn hóa học. n=m/M. ^^
    bố lúc đó về rồi. Bố kêu ko đậu đại học thì cho đi du học. thế lên lại càng không muốn học. Một hôm bố mẹ cãi nhau. Mẹ gọi tôi vào phòng và nói "Sau này mẹ chết con còn phải lo cho em gái nữa, còn mà cứ như thế này mẹ chết đi cho rồi". Tối hôm đấy tôi chẳng nói một câu nào. Cứ thế ra mua sách vở về. và bắt đầu. Lúc đó có mơ ước, phải đậu Đại Học để mẹ không phải buồn nữa. Và tôi đã làm được sau 1 tháng tu luyện. "toán 7,5, hóa 4, lý 7" ^&^.

    Đậu đại học rồi. Tưởng mình là Vua Chứ, tưởng mình làm gì cũng được, thế là "Cứ ăn chơi cho hết đời tuổi trẻ". Cũng học, cũng yêu, cũng đua đòi hút thuốc, nhậu nhẹt.
    Yêu một cô bé, 2 năm cũng mơ ước nhiều thứ. Một mái nhà tranh 2 trái tim vàng.
    Cũng tham gia nhiều cuộc thi, cũng được giải, nghĩ mình là siêu sao.
    Cũng hút thuốc phì phò như ai, nghĩ mình là anh hùng.
    Cũng nhậu nhẹt tới bến, nghĩ mình là vô đối.
    Cũng lao vào mấy phi vụ làm ăn, kiếm được tiền , nghĩ mình tài giỏi.
    Cũng được thầy cô quý, nghĩ mình là số một.
    Cũng được bạn bè giao phó cho nhiều trách nhiệm kết lối lớp, nghĩ mình là quan trọng.

    Và rồi người yêu dời xa vì không có hộ khẩu thành phố.
    Vào bệnh viên mổ phổi "tràn khí màng phổi" vì hút thuốc.
    Vào bệnh viện "bị chảy máu dạ dày" vì rượu, bia
    Gia đình thì tan nát.
    Ngục ngã một cách dễ dàng. Lúc đó chỉ có mấy đứa bạn thân đi khắp nơi vay mượn tiền để đóng viện phí. lúc đó nước mắt rơi và thấm cảnh đời.

    Buông xuôi hết tất cả "Ngày mai chẳng biết ra sao nữa, mà có ra sao cũng chẳng sao". Vật vờ sống qua ngày, mong sao cho mau xong đại học để đi kiếm tiền gửi về cho mẹ và em ở quê bớt khổ.

    Cuốc sống trượt dài không lối thoát, biến tôi từ một con người hay nói, hay pha trò thành một con người trầm cảm trong im lặng.

    Cô em gái tôi, người mà tôi thương nhất, yêu nhất, dù cho cả thế giới này có thay đổi. Vì tôi đã chứng kiến quá nhiều thiệt thòi của em. Thiệt thòi tới mức giờ mua cho em hộp sữa để em uống, em cũng không giám uống vì những ký ức của em ngày xưa vẫn ám ảnh với ly sữa.

    Em gọi điện cho tôi, "Anh ơi em muốn làm nhà báo, và muốn làm cảnh sát nữa để bắt mấy ông như ông hiệu trưởng trường em ... ah tết anh về mua cho em con gấu bông nhá."
    Tôi đã khóc, nhiều hơn những gì tôi có thể tưởng tượng.

    ý trí, quyết tâm, tâm huyết lại ùa về. Và tôi lại tiếp tục đi. Đi theo con đường mình đã chọn. Và tình cờ tôi lại biết đến IPL. Biết đến những người bạn, người anh, người chị. Mỗi người một chút chia sẽ, động viên. Tôi đã vững vàng hơn bao giờ hết.
    Giờ đây ước mơ của tôi là gì ư. Như đã nói ở trên, Ước mơ xa vời nhưng không là hoang tưởng.
    Tìm nhu cầu, tạo trào lưu là câu nói tôi lựa chọn để theo đuổi.
    - Xây dựng một trung tâm lưu trữ dữ liệu ý tưởng quốc gia.
    - Một ViNaCulture hùng mạnh.
    - Một Mô hình Cạnh Tranh quốc gia trong tương lai.
    Đó là những điều tôi đang làm, và sẽ làm . Trước khi tôi qua đời, và cả sau khi tôi qua đời. Chúng vẫn nguyên giá trị đóng góp cho xã hội, cho sự phát triển của Việt Nam.

    23 năm quá dài so với tôi bây giờ, nhưng là quá ngắn so với tôi trước kia. Cuộc sống là một chặng đường. Tôi và các bạn có thể mỗi người đi trên những chặng đường khác nhau, với những phương tiện khác nhau. Nhưng hãy đi, đừng dừng lại. Có khi nào có chẳng may té, cũng đứng dậy mau nhé. Vì chỉ khi chúng ta đủ mạnh để tự đứng dậy thì sẽ thực sự ý nghĩa. Vì chúng ta còn phải Thông đường cho thế hệ sau đi tiếp.
    Mình rất tiếc là chỉ có bài "Cô gái mở đường" chứ không có bài "Chàng trai mở đường" ^&^. Con người tôi cũng hơi hơi nghệ sĩ chút. Sẽ cố gắng Viết một bài hát như vậy.

    Cám ơn mọi người đã dành thời gian đọc những chia sẻ của mình. Chúc mọi người Đi nhanh và thật xa. Xa hơn những gì ta có thể tưởng tượng.
    Yêu mọi người. Yêu cộng đồng IPL.

  10. Các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến helena cho bài viết này:

    Outlier (07-06-2011)

  11. #6
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Nguyễn Thị Hồng Cẩm

    Ước mơ của tôi

    Có lẽ tôi quá tham lam, nhưng từ bé tới lớn tôi có quá nhiều ước mơ. Hi vọng các bạn đủ kiên trì để nghe về tất cả những ước mơ của tôi.

    Từ ngày tôi ý thức được về ước mơ của mình, đó là những năm học cấp 2, tôi say mê với môn toán học, đặc biệt là môn Hình, tôi thích tìm cách giải tốt nhất cho những bài hình học, chương trình truyền hình mà tôi mê nhất là Đường lên đỉnh Olympia. Môn toán giúp tôi tự tin vào bản thân, là niềm hãnh diện của gia đình về tôi, lúc đó tôi học giỏi môn toán nhất trường, những bài toàn khó mọi người nói nếu tôi không giải được thì chắc chẳng ai giải được, cũng chính vì nó mà tôi được vào tầm ngắm của thầy giáo mới về trường, làm hiệu phó và dạy môn toán, thầy là người giúp tôi mở mang tầm mắt, vươn ra khỏi cái sứ mù. Lúc đó, ước mơ lớn nhất của tôi là trở thành Tiến sĩ Toán Học, có lẽ vì tôi quá nể bác cố vấn chương trình Olympia.

    Cái ước mơ đó cũng mất đi khi cái danh hiệu Vua sứ mù của tôi mất đi, tôi chuyển cấp ở một trường danh tiếng, trường chuyên của cả tỉnh nên hội tụ nhiều gương mặt sáng giá, các bạn của tôi giỏi hơn tôi rất nhiều, lúc đó tôi không thể chỉ giành thời gian cho môn toán vì tôi phải nỗ lực rất nhiều để đuổi kịp các bạn ở những môn Lý, Hóa, hai trong 3 môn mà tôi không thể lơ là, thời gian giành cho môn toán của tôi cũng ít dần, và cái vị trí dẫn đầu của tôi về môn toán cũng theo đó mà đi. Một ước mơ khác lại theo tôi, với cái biệt tài lý luận tốt, tranh luận giỏi, và đôi khi còn là Cãi giỏi, tôi được mọi người khuyến khích và ủng hộ theo đuổi ước mơ trở thành một Luật sư, nhưng có lẽ vì tôi không được ngây thơ như các bạn cùng lứa tuổi của mình, cái tư duy, tính toán đã ăn sâu vào đầu tôi, tôi tính toán những thuận lợi và khó khăn nếu làm Luật sư. Và quyết định cuối cùng là tôi đã không theo đuổi nó, khi học năm 1 đại học tôi vẫn nghĩ là sau này học xong tôi sẽ học Văn bằng 2 trường Luật, làm nghề tay trái. Nhưng ước mơ đó đã mất đi từ lúc nào không hay.

    Năm nhất ĐH, tôi học tập rất chăm chỉ, đặt mục tiêu học tập rất cao, phải được học bổng các kiểu, nhưng cái sở thích hoạt động xã hội vẫn lẵng đẵng theo tôi từ hồi cấp 3 (nhìn mấy anh chị SV trường ĐH Y Thái Bình đứng điều khiển giao thông tôi khoái lắm), tôi nộp đơn vào đội SVTN của trường cả 2 kỳ của năm nhất, nhưng đều bị đánh trượt. Hè năm đó, tôi kêu với chị tôi, một người làm hoạt động xã hội lâu năm “Chị có chương trình nào không cho em tham gia với, em đăng ký SVTN mà không được”, thế là hè năm đó tôi được chị tôi kéo đi chương trình kéo dài 2 tuần ở 3 tỉnh miền Trung, lúc đó tôi sung sướng lắm, mặc dù chưa biết công việc là gì nhưng được đi 3 tỉnh liền, coi như một hình thức đi du lịch miễn phí. Trước chuyến đi, tôi về nhà chơi vài hôm rồi nói với gia đình là tôi sẽ đi, bố mẹ tôi phản đối dữ lắm, tôi còn nhớ bố tôi nói rằng “nếu đi thì đừng bao giờ quay về cái nhà này nữa”, vì nhà tôi có 3 chị em mà chị tôi lại học ở xa, bố mẹ tôi chỉ muốn nghỉ hè con cái về chơi với gia đình cho tình cảm. Có lẽ đó là lần đầu tiên tôi đối đầu với bố tôi, quyết tâm đi trước sự ngăn cản của bố (những lần trước đó thì thường mẹ tôi hay phản đối quyết định của tôi, và bố tôi thường ủng hộ tôi, nên tôi dễ dàng làm trái ý mẹ).

    Tôi xách túi ra đi mà không chào bố một câu, bố tôi là người rất nóng tính và hậu quả là mẹ tôi đã phải chịu những câu trách móc giùm tôi. Đến bây giờ tôi vẫn không hối tiếc về chuyến đi đó của mình, chuyến đi tới 9 huyện khó khăn ở 3 tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên Huế, những địa phương chịu ảnh hưởng nặng nề của chiến tranh, hậu quả do chiến tranh để lại, và vì miếng cơm manh áo mà họ chấp nhận mạo hiểm tính mạng của mình để kiếm những mảnh vỏ bom mìn, hay cả những quả bom vẫn còn nguyên cưa ra lấy vỏ mang bán sắt vụn, chứng kiến cảnh những em bé bị tàn tật vì chất độc da cam, vì tai nạn bom mìn, … Những điều đó khiến tôi suy nghĩ rất nhiều sau chuyến đi.

    Sau đó, tôi vẫn kiên trì đăng ký vào đội SVTN của trường, và lại bị đánh trượt, nhưng lúc này tôi không yên phận chờ đợi nữa, tôi đi tìm những nhóm, CLB ngoài trường để tham gia, tôi nuôi trong mình giấc mơ giúp đỡ phần nhỏ bé của mình để giúp những con người khốn khổ hơn. Về đến thành phố, tôi đau khổ khi chứng kiến cảnh các bạn trẻ không biết mình sống để làm gì, suốt ngày đối phó với bố mẹ, đòi tự tử, … Và tôi nhận ra, con người ở đâu cũng có nỗi khổ riêng của mình, tôi đang sống ở Thành phố thì tôi sẽ giúp người thành phố trước, trước hết là các bạn học sinh cấp 3, ước mơ làm một dự án về định hướng nghề nghiệp (dự án này nảy sinh khi tôi học xong khóa Life’s Plan của anh Hoàng Trọng Nghĩa), giúp các em có niềm tin và mục đích sống. Tôi cùng các bạn trong CLB của mình đã làm một buổi chia sẻ ở một trường cấp 3, nhưng tôi hiểu rằng tôi chưa đủ sức để giúp các bạn trẻ này.

    Thời gian từ năm 2009 – 2010 trong đầu tôi có khá nhiều ước mơ, nào là ra trường tôi sẽ lên miền núi để dạy học, nào là giúp đỡ trẻ Khuyết tật, người có HIV, nào là làm về Biến đổi khí hậu, bảo vệ môi trường, … đại khái là làm việc ở các tổ chức Phi Chính Phủ để giúp đỡ cộng đồng, rồi sau đó trở thành một người như chị của tôi (giảng dạy ở một trung tâm đào tạo cho cán bộ dự án các kiểu).

    Đến tháng 6 năm 2010, một người bạn của tôi có rủ tôi làm chung một dự án nông nghiệp sạch (Rau hữu cơ). Tôi đã từng nghe đến từ năm 2009 nhưng chưa có cơ hội tiếp xúc và thăm quan, lúc đó tôi cũng hí hửng tham gia viết dự án, trong thời gian đó tôi tình cờ được thăm quan mô hình đó trong một chương trình mà tôi tham gia, và tôi đã tìm hiểu thêm về mô hình này, nhưng rồi dự án của chúng tôi không nhận được hỗ trợ, chị tôi khuyên tôi nên làm thuê trước khi làm cái riêng, và giới thiệu cho tôi làm ở tổ chức mà tôi sắp nghỉ việc.

    Nông nghiệp có lẽ là cái duyên với tôi, trước khi làm với nó, nhà tôi cũng làm nghề nông, nhìn cảnh mọi người đốt rạ, rơm làm mù mịt bầu trời và làm tôi khó thở, tôi đã trăn trở làm sao để không phải đốt mà có thể dùng rơm rạ vào việc có ích khác, hình ảnh mẹ tôi mỗi lần đi phun thuốc trừ sâu cho lúa thì về lại bị bệnh vài ngày, tiền thuốc chữa bệnh còn tốn hơn tiền thuê người làm … rồi trong một chuyến khảo sát môi trường ở Lý Sơn tôi nhận thấy một vấn đề là nếu phát triển kinh tế từ Tỏi Lý Sơn thì sẽ phải dùng cát ở bãi biển để trồng tỏi, nhưn thế bãi biển sẽ không còn là bãi biển nữa, làm thế nào để vừa phát triển kinh tế lại vừa bảo vệ môi trường, rồi ngày càng nhiều người xung quanh tôi mắc những căn bệnh kỳ dị mà ngày xưa không có, do trong người có những chất hóa học được sử dụng trong chế biến, bảo quản thực phẩm, thế chẳng lẽ cứ phát triển kinh tế thì con người sẽ phải yếu ớt và chết sớm hơn, … Những câu hỏi, những trăn trở đó tích lại, và sau khi khám phá được điều thú vị trong phương pháp sản xuất Hữu Cơ, tôi như tìm thấy ánh sáng trên con đường tối tăm của mình.

    Cái ước mơ lớn nhất, cái ước mơ tính đến thời điểm này của tôi và tôi nghĩ đó là ước mơ cho phần cuộc đời còn lại của tôi (vì tôi cũng đủ trải nghiệm và chính chắn cho nó), đó là ước mơ cho nền Nông nghiệp bền vững của Việt Nam, cho một nền Nông nghiệp Việt Nam Hùng Cường, cho nông dân Việt Nam giàu mạnh.

  12. Các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến helena cho bài viết này:

    Outlier (07-06-2011)

  13. #7
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Nguyễn Bá Quá

    Tôi cảm thấy đa số mọi người chia sẻ ở đây đều có những hoàn cảnh rất đặc biệt, và những hoàn cảnh này cũng góp phần tạo nên tính cách của chúng ta, và định hướng xem ước mơ chúng ta sẽ ra sao.

    Tôi sinh ra trong một gia đình bình thường. Lúc nhỏ, tôi là một đứa trẻ bình thường như bao đứa trẻ khác. Chỉ biết lấy sự học làm niềm vui, lấy cái hãnh diện của ông bà, ba mẹ để làm động lực mà học hành. Rồi cũng có những kỉ niệm tuổi thơ êm đềm như bao đứa trẻ khác, cũng lội mương bắt cả, trốn học đi bơi. Lớn lên một tí thì cũng biết tập tành thi thố này nọ với các trường khác, cũng biết đánh nhau với mấy đứa mà tôi không ưa. Thời niên thiếu, tôi chẳng có ước mơ gì cả.

    Rồi khi lên cấp 2, bắt đầu tiếp xúc nhiều với những người bạn ở các kì thi học sinh giỏi, tôi mới dần dần hiện ra những mong muốn tột bậc. Cái tuổi mới bắt đầu nhận thức là người lớn, người ta mong muốn thay đổi nhiều cái vĩ đại lắm. Tôi muốn thay đổi cả cái nền giáo dục Việt Nam, muốn trở thành thầy dạy tiếng Anh giỏi nhất, muốn có một cô người yêu xinh nhất, muốn có một ngôi nhà to nhất…

    Những mong muốn này, xin không được gọi là ước mơ, vì đó chỉ là những mong muốn theo tính chất bản năng. Chỉ là muốn để có cái gì đó khoe mã với đời, để tránh đi cái sự thật là tôi chưa có một tí xíu nào trong những mong muốn vĩ đại đó. Nhưng, điều mà mãi sau này tôi mới nhận ra, đó là nhờ có những mong muốn viển vông này, thì ít nhất, tôi đã vượt xa những người không có mong muốn gì cả, vì tôi đã bắt đầu có khái niệm phấn đấu để giỏi hơn người khác rồi!

    Điều xáo động đầu tiên với con đường êm ả của tôi, đó là vào đầu học kì 2 năm lớp 10. Lúc vừa ăn Tết xong, cha tôi quen với một người đàn bà khác, và đối xử rất tệ bạc với mẹ tôi. Sau rất nhiều sự việc liên tiếp, mẹ tôi đã không chịu nổi, đã đưa đơn li dị ra toà. Hôm đó, sau khi nhận được thư triệu tập của toà, cha tôi đã đánh mẹ tôi, đánh rất nhiều. Anh em tôi tức lắm. Thế rồi anh tôi ra chịu đòn thay cho mẹ. Sau khi bị đánh 2 đòn gánh vào bả vai. Anh tôi ngất lịm đi. Vài giờ sau đó, anh tôi bỏ nhà đi. Đó là lúc anh tôi còn 1 học kì nữa là thi Tốt nghiệp phổ thông. Tôi đã hối hận rất nhiều, sao tôi lại không dám phản ứng gì hết, phải chăng tôi còn muốn yên ổn trong cái vỏ bọc hờ của cha với mẹ nữa ah. Sau đó 1 tuần, anh tôi được người ta tìm thấy, đói đến tím cả người tại bờ dòng sông Vàm Cỏ, cách nhà tôi 30km. Cầu đầu tiên anh tối nói với tôi sau khi anh tôi tỉnh táo là – hãy sẵn sàng làm những gì mà mình cho là đáng làm em à.

    Tôi bắt đầu hoài nghi về cái sự ổn định chắp vá của gia đình tôi. Tôi có sống được như thế này trong bao nhiêu ngày nữa? Có phải chăng là tôi quá phụ thuộc vào người khác, để phải chịu sự chi phối của người đó như vậy, kể cả khi người đó là cha mẹ mình?

    Cũng thời gian đó, tôi được tiếp xúc với tư tưởng này của nhà thơ Chế Lan Viên – “ lũ chúng con ngủ trong giường chiếu hẹp - Giấc mơ con đè nát cuộc đòi con – Hạnh Phúc đựng trong một tà áo đẹp – Một mái nhà tranh rũ bóng xuống tâm hồn.”

    Tôi đã bắt đầu ý thức tự lập từ hồi đó, bắt đầu có sự thay đổi, mặc dù chưa ảnh hưởng tốt đến ai, nhưng ít ra, tôi có thể tự lo được cho bản thân mình.

    Người ta nói – ngựa quen đường cũ, quả là không sai. Cũng thời gian đó, năm sau, cha tôi lại tiếp tục quen với người đàn bà đó, và lần này cũng đánh mẹ tôi. Lần này đến lượt mẹ tôi bỏ nhà đi. Mẹ tôi đi làm ở Malaysia và không nói là khi nào về luôn.Trong nhà chỉ còn tôi, còn thằng em đang học lớp 4 đã được gửi sang ngoại ở, và người cha mà tôi rất ghét ấy. Tôi đã bắt đầu trầm tính hơn, đã biết sống vì bản thân tôi hơn. Khao khát mãnh liệt nhất của tôi lúc này chính là thoát khỏi sự tầm thường, làm sao để bản thân tôi đừng bị vướng vào cái vòng lẩn quẩn, đi làm thuê, gái gú, rượu chè, cờ bạc. Tôi đã chứng kiến quá rõ cái vòng lẩn quẩn đó cuốn người ta vào và dìm người ta xuống như thế nào. Hai tháng sau, mẹ tôi về. Và vẫn ráng sống trong cảnh chịu đựng đó để nuôi tôi đến khi thi đại học.

    Mốc quan trọng nhất thay đổi cuộc đời tôi chính là học kì 2 năm lớp 12, cũng sau những ngày Tết ăn chơi đó, cũng tâm tính “tầm thường” đó của cha tôi trỗi dậy, cũng hành động đánh mẹ tôi đó; nhưng biẻu hiện của tôi đã khác. Tôi đã hành động chống lại sự áp bức vô lí của cha tôi. Tôi nói mẹ tôi li dị cha tôi ngay hôm sau đi, nhưng mẹ tôi vì thương tôi nên không nỡ… Và hôm đó, tôi đã bỏ nhà đi. Tôi không biết đi đâu, nhưng tôi phải đi, để mẹ tôi đừng xem tôi là ràng buộc giữa mẹ và người cha đó. Để mẹ không còn bị ràng buộc khi quyết định li dị nữa. Tôi nhất định sẽ không để nằm đói mà đợi người khác mang về nhà. Tôi đã nghĩ về việc đi tha phương cầu thực, đi làm công nhân, đi phụ hồ, đi nhập ngũ. Và điều may mắn đã đến với tôi, khi tôi gặp lại người thầy đã dạy tôi năm lớp 4. Thầy vẫn ở vậy, vẫn theo đạo Phật, vẫn ăn chay trường. Thầy đã thay đổi suy nghĩ của tôi rất nhiều, và cưu mang tôi 6 tháng sau đó, cho đến khi tôi thi đại học xong. Và điều quan trọng hơn, thầy đã dạy cho tôi bài học về Ý nghĩa cuộc sống: - Ý nghĩa của cuộc sống chỉ đơn giản là con có thể giúp cho người khác sống có ích là tốt lắm rồi.

    Sau bấy nhiêu chuyện xảy ra, cho nên ngay từ những ngày luyện thi đại học đó, tôi đã nhận thức đầy đủ và chín chắn về bản thân của tôi, về ước mơ của tôi, và con đường sau này tôi sẽ đi. Ước mơ lớn nhất của tôi đó là – TÔI MUỐN GIÀU! – giàu đến độ tôi có thể làm tất cả những gì tôi thích trong đó có việc giúp càng nhiều người sống có ý nghĩa càng tốt!

    Trên đây là ước mơ và quá trình hình thành ước mơ của tôi.
    Các bài học ý nghĩa đều nằm trong các phần in đậm cả.

    Do giới hạn của bài viết chỉ là 1000 từ nên xin hẹn chia sẻ việc tôi đã và đang thực hiện ước mơ như thế nào trong một dịp khác.

    Xin cảm ơn anh/chị đã đọc vài dòng chia sẻ của tôi.
    Chúc anh/chị và những người đã có ước mơ thành công trên con đường mà anh/chị đã chọn!

  14. #8
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Nguyễn Thị Minh Phượng

    TÔI ĐÃ TÌM ĐƯỢC ƯỚC MƠ CHƯA?

    Tôi là người kín tiếng và rất ít khi bày tỏ những rắc rối của mình với người khác. Trước đây tôi có một quan niệm: Mọi vấn đề tôi phải tự giải quyết một mình, vậy thì chẳng cần phải chia sẻ cho ai cả, tôi không muốn người khác phải ray rứt vì vấn đề của mình. Và tất cả những gì xảy ra cho đến khi tôi học đại học, tôi đều giải quyết nó một mình. Nếu học kém, tôi sẽ cày như trâu. Nếu buồn, tôi sẽ đọc truyện tranh giải sầu. Thỉnh thoảng tôi khóc lén vì bất lực, nhưng khóc xong tôi lại mạnh mẽ lên. Cái thời ấy, với tôi mọi việc đều rất ổn. Tôi là kẻ độc lập...

    Thế nhưng, quan điểm của tôi đã thay đổi, kể từ năm cuối đại học.
    Tôi yêu... Cái người mà tôi yêu ấy, là một con người có sức sống mãnh liệt, một ý chí phi thường và một tầm nhìn rất rộng lớn. Anh là người đầu tiên đặt cho tôi câu hỏi: Tôi sống để làm gì?
    Và tôi đã trăn trở. Lần đầu tiên tôi thấy cuộc sống của tôi khó khăn đến vậy. Tôi không thể trả lời câu hỏi đó. Tôi dằn vặt mình với câu hỏi đó. Tôi lại một mình, luôn luôn một mình. Tôi sợ nói toẹt ra rằng: ôi thôi, tôi thực sự chưa bao giờ nghĩ tới điều đó cả. Tôi định cứ thế, tốt nghiệp đại học, tìm một công việc gì gì đó, rồi sao nữa thì tôi không biết. Tôi đã quen với cách sống tới đâu hay tới đó rồi, và giờ tôi chẳng thể hoạch định kế hoạch cho tương lai của mình. Thật tệ. Tôi phát điên lên...

    Tốt nghiệp đại học, tôi chần chờ tìm việc. Tôi tham gia một khoá học kỹ năng mềm để tìm định hướng cho cuộc đời, nhưng nó thực sự không thoả mãn tôi. Tôi lại lao vào công việc tình nguyện để làm mình bận rộn, nhưng kết thúc công việc tình nguyện, tôi lại hụt hẫng. Rồi tôi đi bán bảo hiểm nhân thọ, khó khăn lắm, tôi chả bán được cái hợp đồng nào, mà lại còn đói nhe răng.
    Mùa Tết đến, tôi về quê. Thật sự khoảng thời gian đó tôi như tra tấn mình vậy. Tôi chỉ có thể diễn tả bằng một từ: Đau khổ. Có nhiều cú sốc về mặt tình cảm đến với tôi. Tôi không quen nói chuyện với bố mẹ mình vì vậy cũng chẳng có người lớn nào cho tôi lời khuyên cả. Cuối cùng tôi hạ quyết tâm, lên kế hoạch cần làm sau Tết... Nhưng đó cũng chỉ là một giải pháp tạm thời để giúp tôi bớt stress.

    Chính lần ấy là lần đầu tiên tôi nhận ra mình cần bạn bè đến mức nào. Cả đám bạn 4 đứa đã cùng ngồi lại với nhau để nói về kế hoạch năm mới. Thật khủng khiếp khi chúng nó nhận ra: ôi thôi, vấn đề của bạn Phượng thật rắc rối. Rồi thì chúng nó giúp tôi phân tích tình hình, vạch ra một vài hướng đi cho tôi. Sau cùng, chúng nó giúp tôi đưa đến kết luận: Tôi phải đi du học thôi. Ồ, tôi nhận ra sao tôi chưa bao giờ nghĩ đến cách này nhỉ? Với kiến thức và bằng cấp của tôi, tôi có thể xin rất nhiều học bổng đi du học, vậy mà tôi không hề nhận ra cơ hội rất lớn đang ở trước mặt. Biết đâu đấy, ở một đất nước xa xôi, tôi được trải nghiệm cái mới và tìm ra ý nghĩa cuộc sống của mình thì sao?

    Như lực hút của "Luật hấp dẫn", bạn mong muốn một điều gì, thì vũ trụ sẽ đáp lại cho bạn. Vậy đấy, cơ hội đã đến với tôi, tôi được nhận học bổng đi du học. Và... tôi sẽ bay...

    Tôi kể câu chuyện trên đây không nhằm mục đích khoe khoang hay đánh bóng bản thân. Đối với tôi, mỗi người đều có một cuộc đời riêng và chẳng cần phải so sánh hay ganh tị với ai cả. Cuộc sống này đã cho tôi cơ hội để tôi nhận ra rất nhiều điều quý giá.

    Điều quý giá nhấtmà tôi có chính là việc tôi không cô độc. Tôi đã không còn phải đối mặt với mọi vấn đề một mình. Bên cạnh tôi có biết bao nhiêu người bạn, người anh, người thầy để mà học hỏi và sẻ chia. Tôi rất hạnh phúc khi biết mình luôn có những tri kỷ.

    Điều thứ hai tôi nhận ra đó là một chân lý: Cuộc sống là những sự lựa chọn. Tôi đã ngẫm lại từng khoảnh khắc quan trọng nhất trong cuộc đời mình và tôi nhận ra tôi đã chọn cách trốn chạy nhiều hơn là đối mặt với nó. Trong những lúc khủng hoảng tinh thần nhất, tôi mới biết là mình đã chọn sai đường đi. Trốn chạy không phải là cách giải quyết, hãy đối mặt với mọi thứ như một người chiến binh. Kể từ lúc tôi nhận ra điều đó, tôi đã luôn chọn lựa theo cách của mình, chứ không để dòng đời đưa đẩy.

    Và điều cuối cùng, tôi nhận ra: tôi vẫn chưa biết mình sinh ra để làm gì cả. Nhưng tôi nghĩ điều đó chả có gì là sai trái cả. Tôi vẫn là một công dân đạo đức, tôi biết điều trái điều phải và luôn hành động bằng lương tâm. Còn cái sứ mệnh của tôi, ước mơ của tôi, tất cả đều chưa thành hình thành dạng rõ rệt. Nhưng tôi tin, thời gian sẽ dần cho tôi câu trả lời. Tôi rồi sẽ biết mình đi đâu về đâu.

    Tôi bây giờ tâm niệm một điều: hãy sống trọn vẹn từng thời khắc. Tôi cảm thấy thanh thản vì tôi đang yêu từng phút giây trong cuộc sống...

  15. #9
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Lê Trần Quốc Việt

    1. Chào bạn! Bạn có thể kể một chút về công việc bạn đang làm?
    Tóm gọn trong 09 chữ cái: chiến đấu vì cường quốc bò sát Việt Nam.
    Hiện tôi đang nghỉ việc để có thời gian hoàn thiện những kỹ năng và kinh nghiệm cần thiết để đạt mục tiêu này.

    2. Bạn gắn bó/làm với công việc này lâu rồi chứ?
    Tôi tham gia vào Nông nghiệp năm năm mới xác định được mục tiêu này và quyết định gắn bó với nó đến thời điểm này đã được 02 năm rồi và sẽ gắn bó với nó suốt đời. Đây là ước mơ lớn nhất của tôi hiện tại. Nếu hoàn thành trước năm 87 tuổi tôi sẽ đặt một mục tiêu khác và tiếp tục.

    3. Bạn có thể chia sẻ một chút là khi nào bạn có ước mơ này?
    Có 02 sự kiện khiến tôi quyết định theo ngành nông nghiệp.
    Ngay giai đoạn chuẩn bị thi đại học, trong một lần lên Thành Đoàn nghe các anh chị chia sẻ về những cảnh đời cơ cực của những em học sinh ở xã đảo Hòn Khoai ở Cà Mau, chỉ vì mò ốc mỗi ngày được 2000 đồng mà các em phải bỏ học. Tôi đã quyết định vào Nông Lâm để học cách giúp những người dân nghèo kiếm tiền trên mảnh đất của mình, không phải vì một số tiền quá nhỏ mà phải bỏ học.
    Và tình cờ, lúc ấy tôi cũng biết được tin thầy Vũ Thế Trụ, cố vấn nghiên cứu và huấn luyện khoa học của trường Thủy Sản đại học Washington đang âm thầm mang về cho Việt Nam những dự án có thể mang lại cho đất nước 5 tỷ đô la mỗi năm, thế là tôi vào học ngành Ngư Y, khoa Thủy sản.
    Trong quá trình học tập và làm việc, tôi tham gia khá nhiều dự án của các thầy; thể nghiệm nhiều mô hình và cuối cùng quyết định định cư trong lĩnh vực bò sát.

    4. Bạn có gặp nhiều khó khăn hay không?
    Khó khăn thì lúc nào cũng có cả, nhưng trong quá trình làm kỹ thuật viên tại công ty Cá Sấu Hoa Cà tôi đã thấm thía một điều: “Không bao giờ có khó khăn cả, mà chỉ hiện diện những cơ hội tiềm ẩn mà thôi, quan trọng là bạn có dám thử thách năng lực nắm bắt của mình hay không thôi”.

    5. Bạn có chia sẻ cùng ai những ước mơ này? Có ai đồng hành và ủng hộ bạn hay không?
    Nếu không chia sẻ, tôi đã chẳng đến được buổi thi này. Tuy nhiên tôi chia sẻ rất chọn lọc, những người được tôi chia sẻ phải có các yếu tố sau.
    Khi tôi chia sẻ, ý muốn lớn nhất của cả nhóm là sự thành công của các ước mơ của các thành viên.
    Họ là người tăng thêm giá trị cho ý tưởng của tôi.
    Biết xử lý khéo léo những thay đổi kịch tính trong quá trình trò chuyện trao đổi.
    Biết tôn trọng ưu điểm của người khác mà đó là điểm yếu của mình.

    Đồng hành với tôi là các dự án phát triển nguồn đạm mới cho nhu cầu thực phẩm của thiên niên kỷ mới mà FAO đang thực hiện; là tầm nhìn của ông Nguyễn Thiện Nhân khi phê duyệt chương trình phát triển đàn cá sấu cho thành phố Hồ Chí Minh và nêu ra câu hỏi: “Sao không biến thành phố Hồ Chí Minh thành cường quốc cá sấu?”; là ý chí của công ty cá sấu Hoa Cà trong sự nghiệp phát triển cá sấu; là sự bền vững của làng Cá Sấu Sài Gòn và trại rắn Đồng Tâm.

    Bạn có phản đối tôi không? Không ư? Vậy là đến thời điểm này chưa có ai tôi có cơ duyên được chuyện trò phản đối tôi cả.

    6. Bạn có hy sinh gì nhiều để theo đuổi ước mơ này? Bạn có thể chia sẻ với chúng tôi?
    Nếu chỉ so sánh đơn thuần thì tôi hy sinh rất nhiều thứ. Thu nhập thấp, thời gian làm việc dài ở những nơi rất xa như núi cao, rừng sâu và kể cả hải đảo. Bỏ qua rất nhiều cơ hội mà cuộc sống thành thị mang đến. Tiện thể cũng nói; đến giờ này tôi vẫn là dân low-tech; chưa từng sử dụng skype và mới chủ nhật rồi tôi phải nhờ bạn Việt Nhi hướng dẫn cách ăn beef steak. Tôi bắt buộc phải biết uống rượu để có thể chia sẻ với những anh Năm; chị Ba; chú Hai, bác Sáu. Tôi không có thời gian để theo đuổi một chương trình học nào trên 01 năm. Và khi mới làm việc thì tôi tay trắng và bây giờ có trong tay một số nợ.

    Nhưng bù lại, tôi có rất nhiều người nhà, tôi có thể vô tư vào ngồi ăn cơm chung với bất kỳ một hộ nông dân nào tôi từng hỗ trợ, khi mình có việc tình cờ tạt ngang qua. Tôi vào vườn rau của họ và tự nhiên hái những đọt lang, đọt bí… Tôi được ưu ái ăn những đặc sản mà họ dành riêng cho mình, được xem là người thân trong gia đình…

    7. Bạn tin tưởng và theo đuổi giấc mơ của mình chứ?
    Tôi rất mừng vì bạn đã nêu vấn đề này lên, sự thật là tôi cũng có những lúc lạc lòng và muốn từ bỏ. Nhưng nghĩ về những cơ hội mà các nông dân sẽ bỏ lỡ khi tôi từ bỏ giấc mơ, và những khi tôi rất chán nản luôn có những người bạn, bằng cách này hay cách khác, chìa bàn tay ra kéo tôi đi trở lại con đường của mình.

    8. Bạn đã sẵn sàng và tự tin để thực hiện nó?
    Tự tin thì có, sẵn sàng thì vẫn chưa.

    9. Bạn có nghĩ ước mơ này quá sức đối với bạn hay các bạn trẻ cùng tuổi bạn?
    Chắc chắn rồi, tuy nhiên quá sức không có nghĩa là không làm được. Trong buổi hội thảo “Cuộc đời đáng sống” tôi có trình bày với các bạn như thế này:
    Trong rất nhiều nghịch lý của cuộc đời, bất chợt ta thấy một nghịch lý mà trái tim thốt lên rằng: Ta phải làm, phải làm, phải làm và chỉ có ta chịu làm mà thôi. Nó cũng giống như Ngu Công dời núi vậy, ta cần làm vì ấn tượng một tương lai tuyệt vời được vẽ ra khi ước mơ thành hiện thực.

    10. Ngoài ước mơ cho riêng bạn? Bạn có ước mơ nào khác mà bạn nghĩ đó là ước mơ của nhiều người hay không?
    Tôi rất yêu thích công tác xã hội cho các đối tượng thiếu nhi, và một mơ ước khác của tôi là không một trẻ em nào phải bỏ học vì vấn đề kinh tế.

    11. Theo bạn, để hiện thực hóa những ước mơ như vậy? Bạn hay những người khác cần gì?
    Cho dù có mơ ước hay không, dù bạn có quyết định đeo đuổi ước mơ của mình hay không thì mọi người đều cần phải luyện đức tính cần cù, “trâu cày ngựa kéo”
    Ước mơ của bạn phải được xây dựng trên nền tảng của việc bạn làm giỏi nhất
    Kế đến, bạn cần có trình độ anh văn thật tốt.
    Tiếp theo là kiếm tiền đủ để lo cho bản thân rồi mới tiến tới ước mơ; với tôi; lựa chọn là sinh kế trên một mảnh ruộng nhỏ.
    Tiếp cận với những người có thể giúp mình thực hiện ước mơ…
    Đó là những bước đầu tiên.

  16. #10
    Member
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    35
    Thanks
    9/7
    Bài dự thi của bạn Nguyễn Văn Nghĩa

    Con đường đến ước mơ.
    Có con đường nào xa hơn con đường này. Đối với tôi nó không những xa vì nó chỉ mới thực sự bắt đầu mà còn được “gom” từ nhiều những con đường khác.
    - Những con đường vắng lặng mỗi đêm thao thức trằn trọc.
    - Những con đường mở lối tầm nhìn, tư duy chuôi rèn lý trí.
    - Những con đường gian nan “không có gì là không thể”.
    Ở mỗi con đường với mỗi cột mốc đôi khi chồng chéo lên nhau, tôi lại tìm được ở đó một mảnh ghép nào đó, lấp dần những khoảng trống ước mơ lớn mà tôi ấp ủ theo đuổi.
    Có một người chị hỏi tôi rằng : “Ước mơ lớn nhất của e là gì” – có lẽ vì chị đã nghe tối muốn làm quá nhiều thứ. Tôi trả lời:
    “ E muốn dân tộc mình giàu mạnh và bền vững vượt thời gian”.
    Đó là lần đầu tiên tôi gọi thành tên ước mơ trọn đời của mình.
    Thực chất tất cả con đường, cột mốc đều dẫn về một ước mơ, một khát khao, một hoài bão, một niềm tin duy nhất.

    Điểm khởi đầu kỳ lạ của một con đường.
    - Những năm tuổi thơ tôi thích phim khoa học – bắt đầu mơ mộng.
    - Những năm học hành – tôi đi tìm giá trị sống.
    - Những năm dần trưởng thành – tôi trả lời hoàn chỉnh được câu hỏi cuộc đời.
    - Những năm khởi đầu – tôi thực thi chân lý của mình.

    Con đường đáng “sống” thì đi.
    Ngày còn lớp 7 tôi có xem một bộ phim khoa học nói về sức mạnh “con người”,tôi khắc một câu hỏi đến khi tôi tìm được con đường đáng sống của mình: “Những đứa trẻ ở cấp 1 ở bang … (Mỹ), khi ra đường đã luôn phải nghĩ về tương lai của mình, chúng sẽ làm gì cho xã hội?” – và – tôi quay sang tự hỏi chính mình: “13 tuổi tôi đã từng một lần hỏi về điều đó?”.
    Tôi luôn nói với những người tôi thực sự yêu quí “không hiểu rõ ràng, không bao giờ đi!”. Và tôi là như vậy. Bởi khi hiểu được rõ ràng nó mới bắt đầu là sự khởi đầu. Con đường sống của tôi xây trên mỗi nền tảng như vậy.
    Với tôi con đường không phải tìm từ những sự dấn thân, nó được tạo nên từ những tầm nhìn dài hạn với ước vọng “một điều gì đó rõ ràng để cả đời mình có thể theo đuổi”.
    Giờ đây khi đi trên con đường tôi đã chọn: “Trước kia hàng ngày luôn nghĩ cuộc đời này sẽ dành để làm điều gì,giờ đây luôn nghĩ một ngày sẽ làm gì cho cả cuộc đời này.”

    Khoảng lặng cho những ước mơ.
    - Bầu trời xanh – và – những ngôi sao.
    - Quê hương tôi.
    Đó là những gì khi lòng tôi “lặng” để tôi nhìn lại mình với ước mơ xa đó. Với tôi ước mơ, khát khao, hoài bão, niềm tin lớn nhất ấy vẫn là động lực tuyệt đối kéo mọi suy nghĩ, mọi ý tưởng, mọi định hướng bản thân, mọi con đường mà tôi muốn đi và trên hết nó là động lực cho mỗi ngày đang sống của mình … Tất cả! Và mãi mãi như vậy.
    “ Tôi muốn dân tộc mình giàu mạnh và bền vững vượt thời gian”.
    Với tôi khoảng trời riêng là khoảng trời lộng gió, với những khát khao cuồn cuộn trong tim.

    Phía trước là bầu trời!
    Điều tôi luôn nói với bản thân “đừng tự giới hạn mình” và “đừng có bao giờ tìm kiếm sự ổn định” đó là 2 sải cánh thực sự của tôi.
    Tôi không muốn nói về những điều tôi đã và đang làm, vì tôi luôn nghĩ đến giờ chưa có điều gì hạnh phúc hơn khi tôi tìm được con đường này, sống chết cùng nó, bất cứ thử thách bất cứ chiến thắng nào cũng sẽ lu vì phía mờ trước một con đường còn đầy những thử thách.
    Mệt mài, cặm cụi vươn đến ước mơ với một tầm nhìn với những gì đang có, tôi tự hứa với lòng mình và với những người đã tin tưởng tôi … “Không có gì là không thể” trên con đường mà tôi chinh phục.

Tag của Chủ đề này

Múi giờ GMT +7. Bây giờ là 05:47 PM.
Design by MarNET